Links

Hiển thị các bài đăng có nhãn cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng

19/3/13

CHIẾC LÁ SẠCH


Có một thanh niên từ ngàn dặm xa xôi tìm đến đại sư Thích Tế chùa Nhiên Đăng, thưa rằng:

- Con là một thư sinh luôn biết Tam cương-Ngũ thường... từ xưa đến nay không bao giờ biết nói những lời vu khống bịa đặt, không gây ra chuyện thị phi, nhưng không hiểu vì sao luôn có người dùng lời ác độc chửi bới con, dùng lời bịa đặt dơ bẩn hủy nhục con. Đến hôm nay, con thật sự không chịu nổi nữa, nên con muốn vào chùa cạo tóc làm tăng để xa lánh chốn bụi hồng, xin Đại sư hãy thâu nhận đệ tử!

Đại sư Thích Tế yên lặng nghe chàng trai nói xong, bèn mỉm cười bảo rằng:

- Thí chủ hà tất vội vã, đợi bần đạo vào trong sân nhặt một chiếc lá sạch, thí chủ sẽ có thể biết được tương lai của mình và mình nên sẽ làm gì.

Đại sư dẫn chàng trai đến bên một con suối nhỏ chảy ngang qua chùa, tiện tay hái một lá trên cây xuống và bảo với một chú tiểu đi lấy dùm cho mình một cái thùng và một cái gáo múc nước.

Chú tiểu vội vàng mang thùng gỗ và chiếc gáo hồ lô đến trao cho Đại sư.

Thích Tế kẹp lấy chiếc lá sạch trong tay và bảo chàng trai:

- Thí chủ không gây ra chuyện thị phi, xa rời bụi trần, cũng giống như chiếc lá sạch trong tay bần đạo vậy.

Vừa nói, Thích Tế vừa đặt chiếc lá vào trong thùng, xong chỉ vào thùng nói:

- Nhưng hôm nay thí chủ không may gặp phải những lời chửi bới, hủy nhục vây hãm vào trong giếng sâu khổ đau trần thế, có phải giống như chiếc lá sạch bị bỏ vào trong tận đáy thùng này hay không?

Chàng trai thở dài gật đầu thưa:

- Thưa vâng, con chính là chiếc lá dưới đáy thùng.

Đại sư Thích Tế đặt thùng nước lên trên một tảng đá bên cạnh bờ suối, khom người múc một gáo nước dưới suối lên, nói:

- Đây là một câu chửi bới dành cho thí chủ, với ý đồ muốn nhấn chìm thí chủ.

Vừa nói, vừa dội gáo nước lên trên chiếc lá trong thùng, chiếc lá chao động mạnh, sau đó lặng lẽ nổi lại lên mặt nước.

Đại sư khom lưng múc thêm một gáo nước kế tiếp, bảo rằng:

- Đây là câu chửi bới độc ác của loại người thô lỗ thấp hèn dành cho thí chủ, vẫn với một mưu đồ là muốn nhấn chìm thí chủ như trước, vậy thí chủ hãy nhìn xem lần này chiếc lá sẽ như thế nào?

Theo cách đã làm, Đại sư dội gáo nước lên chiếc lá, nhưng chiếc lá chỉ lắc lư và lại nổi lên trên mặt nước như cũ.

Chàng trai hết nhìn nước trong thùng, rồi lại nhìn chiếc lá nổi bềnh bồng, thưa với Đại sư:

- Chiếc lá không hề bị tổn hại, chỉ là nước trong thùng sâu, chiếc lá theo mực nước mà cách miệng thùng càng lúc càng gần...

Đại sư Thích Tế nghe xong, mỉm cười gật đầu, lại múc thêm một gáo dội lên chiếc lá, bảo chàng trai rằng:

- Lời nói bịa đặt hay xỉ mạ thấp hèn.. không có cách nào đánh chìm được một chiếc lá sạch. Chiếc lá sạch bị chao động bởi những lời nói vu khống, hủy báng dội lên thân nó, nhưng nó không những không bị chìm xuống dưới đáy, ngược lại tùy theo mức gia tăng của nước (những lời nói vô bổ, tùy tiện và thô lỗ), khiến nó càng nổi lên cao, từng bước từng bước xa rời đáy thẳm.

Đại sư vừa nói, vừa tiếp tục đổ nước vào thùng, thoáng chốc nước tràn đầy, chiếc lá rốt cuộc đã nổi lên trên mặt thùng.

Chiếc lá rực rỡ, giống như một chiếc thuyền lá nhỏ, nhẹ nhàng nhấp nhô, lắc lư theo dòng nước.

Đại sư Thích Tế ngắm nhìn chiếc lá cảm thán rằng:

- Nếu lại có thêm những lời vu khống thô lậu, hủy báng thấp hèn, thì càng tuyệt.

Chàng thanh niên nghe xong, không hiểu thâm ý, bèn thưa với Đại sư rằng:

- Vì sao Ngài lại nói như thế?

Thích Tế cười, múc thêm hai gáo nước, dội lên chiếc lá trong thùng, nước trong thùng tràn ra bốn phía, lôi theo chiếc lá xuống tới dòng suối, chiếc lá nhập dòng ung dung trôi đi.

Đại sư bảo chàng trai:

- Những lời bịa đặt, vu khống, xỉ mạ thấp hèn bỉ ổi.. rốt cuộc sẽ giúp cho chiếc lá vượt thoát được vòng kiềm tỏa, hướng đến sông dài, biển lớn và những phương trời cao rộng thênh thang.

Chàng thanh niên hốt nhiên tỏ ngộ, vui mừng khấu tạ Thích Tế:

- Thưa Đại sư, con đã hiểu rõ rồi, một chiếc lá sạch sẽ không bao giờ bị nhấn chìm xuống đáy nước. Những lời nói vu khống bịa đặt, hủy báng sỉ nhục chỉ có thể giúp gội rửa một tâm hồn vốn đã trong sạch, lại càng trong sạch thêm mà thôi.

Đại sư Thích Tế mỉm cười hoan hỷ.
(Sưu tầm)

8/3/13

Câu chuyện cây táo

Ngày xửa ngày xưa, có một cây táo rất to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm. Nó yêu cây táo và cây cũng rất yêu nó. Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày.

Một ngày nọ, cậu bé trở lại chỗ cây táo với vẻ mặt buồn rầu, cây táo reo to:

- Hãy đến chơi với ta.

- Cháu không còn là trẻ con, cháu chẳng thích chơi quanh gốc cây nữa. Cháu chỉ thích đồ chơi thôi và cháu đang cần tiền để mua chúng.

- Ta rất tiếc là không có tiền, nhưng cậu có thể hái tất cả táo của ta và đem bán. Rồi cậu sẽ có tiền.

Cậu bé rất mừng. Nó vặt tất cả táo trên cây và sung sướng bỏ đi. Cây táo lại buồn bã vì cậu bé chẳng quay lại nữa.

Một hôm, cậu bé - giờ đã là một chàng trai - trở lại và cây táo vui lắm:

- Hãy đến chơi với ta.

- Cháu không có thời gian để chơi. Cháu còn phải làm việc nuôi sống gia đình. Gia đình cháu đang cần một mái nhà để trú ngụ. Bác có giúp gì được cháu không?

- Ta xin lỗi, ta không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt cành của ta để dựng nhà.

Và chàng trai chặt hết cành cây. Cây táo mừng lắm nhưng cậu bé vẫn chẳng quay lại. Cây táo lại cảm thấy cô đơn và buồn bã.

Một ngày hè nóng nực, chàng trai - bây giờ đã là người có tuổi - quay lại và cây táo vô cùng vui sướng.

- Hãy đến chơi với ta.

- Cháu đang buồn vì cảm thấy mình già đi. Cháu muốn đi chèo thuyền thư giãn một mình. Bác có thể cho cháu một cái thuyền không?

- Hãy dùng thân cây của ta để đóng thuyền. Rồi cậu chèo ra xa thật xa và sẽ thấy thanh thản.

Chàng trai chặt thân cây làm thuyền. Cậu chèo thuyền đi.

Nhiều năm sau, chàng trai quay lại.

- Xin lỗi, con trai của ta. Nhưng ta chẳng còn gì cho cậu nữa. Không còn táo.

- Cháu có còn răng nữa đâu mà ăn.

- Ta cũng chẳng còn cành cho cậu leo trèo.

- Cháu đã quá già rồi để mà leo trèo.

- Ta thật sự chẳng giúp gì cho cậu được nữa. Cái duy nhất còn lại là bộ rễ đang chết dần mòn của ta - cây táo nói trong nước mắt.

- Cháu chẳng cần gì nhiều, chỉ cần một chỗ ngồi nghỉ. Cháu đã quá mệt mỏi sau những năm đã qua.

- Ôi, thế thì cái gốc cây già cỗi này là một nơi rất tốt cho cậu ngồi dựa vào và nghỉ ngơi. Hãy đến đây với ta.

Chàng trai ngồi xuống và cây táo mừng rơi nước mắt.

Đây là câu chuyện của tất cả chúng ta. Cây táo là cha mẹ chúng ta. Khi chúng ta còn trẻ, ta thích chơi với cha mẹ. Khi lớn lên, chúng ta bỏ họ mà đi và chỉ quay trở về khi ta cần họ giúp đỡ. Bất kể khi nào cha mẹ vẫn luôn sẵn sàng nâng đỡ chúng ta để ta được hạnh phúc. Ta phải sống sao cho trọn đạo làm con. 
(Sưu tầm - đọc và chia sẻ...)

28/2/13

CHUYỆN NHỎ !

"Thằng Rái Cá"

Ở một vùng quê bên nước Anh, có gia đình nọ chuyên nghề làm vườn, gồm hai vợ chồng và đứa con trai duy nhất. Vì hoàn cảnh quá nghèo nên cậu con chưa học hết tiểu học đã phải ở nhà giúp đỡ cha mẹ việc trồng tiả, hoặc đôi khi lên rừng lấy củi, kể cả việc câu cá ở một cái hồ lớn rất đẹp gần nhà để thêm lương thực cho bữa ăn. Trong các việc làm phụ giúp cha mẹ, cậu bé thích nhất là đi câu, bởi vì mỗi buổi đi câu là mỗi lần được tắm, bơi thỏa thích. Cậu bơi tuyệt giỏi, đến mức bạn bè trong xóm gọi cậu là "thằng Rái Cá" (Otter boy).

Một hôm, khi "thằng Rái Cá" cắm xong mớ cần câu ở góc hồ, đang tính cởi áo nhào xuống nước bơi một tăng cho đã đời, thì nó thấy 3 chiếc xe limousine sang trọng trờ tới đậu ngay gần đó nên nó khớp không tắm nữa, leo lên cây đại lăng ở cạnh hồ, núp mình trong tàng lá để canh chừng cần câu và cũng để ngắm nhìn toán du khách sang trọng.
Toán du khách đó chính là một gia đình giầu có, quyền qúy, vào hàng đệ nhất qúy tộc của vương quốc Anh. Họ từ thủ đô Luân Đôn đi du ngoạn miền quê, thăm dân cho biết sự tình. Dưới trời nắng đẹp ấm áp, một cái tăng lớn được căng lên lộng lẫy. Bàn ghế picnic bầy ra và thức ăn, cao lương mỹ vị dọn tràn đầy. Tiếng nhạc êm đềm réo rắt tỏa vang rồi đoàn du khách nhập tiệc. Kẻ ăn, người uống, kẻ khiêu vũ, người chụp hình ...
Một lát sau, "thằng Rái cá" ngồi thu mình trên cành cây đại lăng, nhìn thấy một đứa trẻ trong đám du khách, chắc cũng 11, 12 tuổi, cỡ tuổi nó, thay đồ tắm và lội xuống hồ bơi qua bơi lại. Dường như những người lớn chăm chú vào việc ăn uống chuyện trò, không mấy ai để ý đến đứa trẻ ở dưới hồ. Riêng "thằng Rái Cá" nó tò mò quan sát đứa trẻ...
Ồ, coi kìa, thằng này bơi gì dở ẹc! Rõ ràng là nó không biết bơi ếch, bơi sải, bơi bướm gì cả, đến bơi ngửa chắc cu cậu cũng chẳng làm được! Nó chỉ đập loạn tay chân lên thôi, cái điệu bơi chó như thế là không khá được!
Chợt "thằng Rái Cá" nhoài mình ra chăm chú nhìn. Nó thấy 2 con thiên nga từ xa bơi tới phía đứa trẻ và đứa trẻ chắc là thích con thiên nga nên bơi theo ... Chết chưa ! Nó bơi tuốt ra xa quá rồi, chỗ đó rất sâu, nguy hiểm lắm! Đúng lúc đó, có tiếng thét cấp cứu của đứa trẻ "Help me! Help...Help! !!" Toán du khách khi ấy kịp nghe và nhìn thấy, nhưng thay vì phải nhào ra cứu đứa trẻ thì họ ồn ào, nhốn nháo cả lên. Hai ba người xuống hồ với cả áo quần, nhưng chỉ lội ra nước đến cổ thì đứng lại.

Trời đất! Hóa ra chẳng ai biết bơi cả mà ngoài xa đứa trẻ đuối sức có vẻ muốn chìm rồi!
Không đợi lâu hơn được nữa, từ trên cành cây cao, "thằng Rái cá" phóng xuống chạy bay ra hồ trước con mắt ngạc nhiên của tất cả đoàn du khách. Tới bờ cao, nó nhún mình lao xuống nước trong tư thế plunge tuyệt đẹp và chỉ loáng mắt đã sải tay bơi tới chỗ đứa trẻ bị nạn. Nó hụp lặn xuống xốc nách đứa trẻ và như một chuyên viên rescue lành nghề, nó nghiêng người bơi sải từ từ vào bờ trước sự chứng kiến xúc động và tràng pháo tay reo mừng của mọi người. Khi tới bờ, đứa trẻ bị nạn được nhiều người xúm lại khiêng lên đưa vào giữa tăng và tại đó có sẵn một vị bác sĩ (trong toán du khách) lo việc cấp cứu hồi sinh cho đứa trẻ.
Chừng một tiếng đồng hồ sau, không khí an toàn tươi vui trở lại với mọi người trong toán du khách. Đứa trẻ qua tai nạn hiểm nguy, bây giờ quấn mình trong chiếc mền len và đang được uống mấy muỗng soup. Lúc ấy người ta mới chợt nhớ tới vị ân nhân vừa cứu sống nó.
 

- Ô hay, cái thằng bé con bơi giỏi hồi nãy đâu rồi nhỉ ?

Mọi người đổ xô đi tìm. Lát sau phát giác ra chỗ ẩn của nó. "Thằng Rái Cá" trèo lên ngồi yên chỗ cũ, trên cành cây đại lăng. Nó được gọi xuống và trịnh trọng đưa tới trình diện trước một vị quý tộc, ông này chính là cha của đứa trẻ vừa bị nạn.
- Hỡi con, (vị quý tộc nói với "thằng Rái Cá") con vừa làm một chuyện vĩ đại mà tất cả chúng ta đây không ai làm được. Ta xin thay mặt toàn thể cám ơn con.
- Bẩm ông, ("thằng Rái Cá" lễ phép thưa) con có làm gì vĩ đại đâu! Bơi lội là nghề của con mà! Con cứu em là chuyện nhỏ, chuyện phải làm và cũng là chuyện thường đâu có gì khó khăn vĩ đại. Xin ông đừng bận tâm !
- Không đâu con ơi ! con đã cứu mạng con trai ta. Gia đình ta và hội đồng quý tộc mãi mãi mang ơn con. Nay ta muốn đền ơn con, vậy con muốn điều gì hãy nói cho ta biết.
"Thằng Rái Cá" nghe hỏi vậy, ngập ngừng giây lát rồi ngỏ ý muốn xin vài ổ mì dư thừa đem về cho cha mẹ. Lòng hiếu thảo của nó đã khiến cho vị
quý tộc và nhiều du khách cảm động rơi lệ. Vị quý tộc ôm nó vào lòng và nói:
- Hỡi con, điều con vừa xin là chuyện nhỏ, và đó chính là bổn phận của ta, ta biết ta sẽ phải làm gì cho con và gia đình con. Nhưng câu hỏi của ta là sau này lớn lên con ước mơ sẽ làm gì ?
"Thằng Rái Cá" chỉ tay vào vị bác sĩ khi nãy cấp cứu hồi sinh cho đứa trẻ bị nạn, trả lời:
- Lớn lên, con muốn làm việc cứu người như ông kia.

- Ồ, con muốn làm bác sĩ, tốt lắm! Với ta đó cũng là chuyện nhỏ thôi, ta sẽ giúp con.

Câu chuyện nhỏ trên đây có phần kết luận không nhỏ mà thật là vĩ đại, bởi vì đứa trẻ bị chết đuối hụt có tên là Winston Churchill, sau này là vị Thủ Tướng đã làm rạng danh nước Anh, một vĩ nhân cực kỳ tài giỏi lỗi lạc của thế giới vào thời Đệ Nhị Thế Chiến.

- Còn "thằng Rái Cá", cậu bé đã cứu mạng Churchill tên là Fleming, sau này trở thành vị bác sĩ tài ba lừng danh hoàn cầu. Fleming, chính là nhà bác bọc đã tìm ra thuốc trụ sinh Penicilin, cứu mạng biết bao nhiêu người trên thế giới. Ông đích thực là vị ân nhân vĩ đại của cả nhân loại.
Từ khởi đầu, chuyện chỉ là một chuyện nhỏ, sự hy sinh, vị tha, sự cho đi rất nhỏ nhoi! Nhưng nhờ đó, thành quả sau này đem đến cho cả nhân loại đã vô cùng lớn lao kỳ vỹ.

 
Câu chuyện còn thêm cho phần kết luận điều lý thú nữa, là một ngày nọ, thủ tướng Churchill bị lâm trọng bịnh đến nỗi đã hôn mê, nhiều bác sĩ phải lắc đầu. Tính mạng ông ở vào lúc nguy kịch nhất, thì Fleming xuất hiện như một tiền duyên định mệnh và vị bác sĩ tài ba này, đã lại một lần nữa cứu sống người bạn cố tri của mình. Khi tỉnh dậy sau cơn mê, mở mắt ra nhìn thấy Fleming, Churchill ngạc nhiên xúc động và nói rằng:
- Fleming ! Có phải cứ mỗi lần tôi sắp chìm, Chúa lại cho bạn tới vớt tôi lên?
- Churchill, chúng ta hãy cám ơn Chúa ! Nhưng không hẳn là tôi, (Fleming giơ ra một viên thuốc nhỏ tí xíu) bởi cái này đây, chính cái này đã cứu bạn đó ... Chuyện nhỏ mà!
Nguồn: [Đọc trên internet và chia sẻ....]

P/s:
Alexander Fleming - nhà vi trùng học nổi tiếng nước Anh

Alexander Fleming sinh ngày 6-8-1881 trong một trang trại gần thành phố Darvel nước Anh
Ông là người có công tìm ra chất Penicillin - thuốc kháng sinh ngày nay- cứu sống hàng triệu sinh mạng. Nhờ phát minh này, tên tuổi Alexander Fleming nổi tiếng khắp thế giới và nổi tiếng mọi thời đại.
Nhiều bác sỹ cho rằng Penicillin là tiến bộ y học lớn nhất mà thế giới đã biết từ trước đến giờ. Nhờ có Penicillin, những nhiễm khuẩn thông thường đã bị đẩy lùi. Nhiều loại Penicillin bây giờ đã được sản xuất, được cấu trúc một cách chuyên biệt cho các bệnh nhiễm khuẩn riêng biệt bằng đường uống cũng như tiêm. Có thể nói Penicillin đã làm thay đổi thế giới.
Năm 1945, Alexander Fleming được nhận Giải thưởng Nobel cùng với Chain và Florey, những người đưa Penicillin vào quy trình công nghệ sản xuất ở Mỹ.
Ông đột ngột qua đời vào ngày 11-3-1955 tại Luân Đôn, Anh

23/2/13

Những viên đá cuộc đời

Một giáo sư nổi tiếng của trường Quốc Gia Hành Chánh được mời trình bày cho 15 nhà lãnh đạo các công ty lớn về đề tài : Làm thế nào để lập kế hoạch thời gian tốt nhất ?

Ông có một giờ để truyền đạt nội dung đề tài.

Trước nhóm người ưu tú này, ông bình thản nhìn từng người rồi nói : “Chúng ta sẽ thực hiện một cuộc thí nghiệm nhé”.

Từ gầm bàn, vị giáo sư lấy lên một bình thủy tinh lớn khoảng 4 lít và khẽ đặt xuống trước mặt mọi người. Sau đó, ông lấy ra hơn một chục viên đá lớn cỡ quả banh tennis và đặt cẩn thận từng viên vào bình.

Khi bình đầy đến miệng không thể bỏ thêm viên đá nào được nữa, ông ngẩng đầu lên nhìn nhóm học viên và hỏi : “Bình đã đầy chưa nào ?”

Cả lớp trả lời : “Rồi ạ”.

Ông đợi thêm vài giây rồi hỏi tiếp : “Thật chứ ?”

Rồi ông lại cúi xuống và lôi ra từ dưới bàn một túi đầy sỏi. Ông tỉ mỉ đổ sỏi lên đá rồi lắc nhẹ bình. Những hòn sỏi len qua đá và xuống… tận đáy bình. Vị giáo sư lại đưa mắt lên nhìn cử tọa và hỏi : “Bình đã đầy rồi chứ ?”

Lần này những học viên đã hiểu ý ông. Một người trong bọn họ thưa : “Có lẽ là chưa ạ !”

Ông trả lời : “Hay lắm !”

Ông lại cúi xuống và lần này ông lấy ra một túi cát. Ông cẩn thận đổ cát vào bình. Cát lại bít kín những lỗ hổng giữa đá và sỏi. Một lần nữa ông lại hỏi : “Bình đã đầy chưa ?”

Lần này, không ngập ngừng, học viên đồng loạt đáp : “Thưa, chưa ạ !”

Vị giáo sư lại nói : “Hay lắm !”

Đúng như các học viên dự đoán, ông cầm bình nước trên bàn và đổ đầy đến miệng bình thủy tinh lớn. Ông ngẩng đầu lên nhìn nhóm học viên và hỏi : “Thế anh chị nghĩ là chân lý nào được chứng minh qua thí nghiệm này ?”

Nghĩ đến chuyên đề buổi học, người học viên bạo dạn nhất nhóm trả lời cách xác đáng :

“Điều đó chứng minh rằng ngay cả khi ta tưởng lịch sinh hoạt của mình đã kín, nếu ta thật sự muốn, ta vẫn sắp xếp được thêm nhiều cuộc gặp gỡ, thêm nhiều việc cần làm ạ.”

“Không, vị giáo sư trả lời, không phải vậy đâu. Chân lý quan trọng thí nghiệm này chứng minh cho ta là : nếu ta không bỏ trước vào bình những viên đá lớn, thì sau đó ta không thể để hết mọi thứ vào bình được”.

Theo sau là một khoảng thời gian lắng đọng, mọi người đều nghiệm thấy điều này thật có lý.

Vị giáo sư liền nói : “Những hòn đá lớn trong cuộc đời anh chị là gì ?

Sức khỏe ? Gia đình ? Bạn bè ? Thực hiện những ước mơ ? Làm những gì mình yêu thích ? Học hỏi ? Nghỉ ngơi ? Bảo vệ một lý tưởng ? Hoặc bất cứ thứ gì khác ?”

“Điều nên nhớ là hãy sắp xếp những viên đá lớn trong đời ta trước. Thay vì để cho những điều nhỏ nhặt (sỏi, cát), lấp đầy đời ta bằng những điều vớ vẩn, ta sẽ không có đủ thời gian cho những điều quan trọng.

Vậy luôn hãy nhớ câu hỏi này :“Đâu là những viên đá lớn trong đời tôi ? Và hãy dành thời giờ ưu tiên cho chúng”.

Nói xong, vị giáo sư chào cử tọa và từ từ bước ra khỏi phòng.
(Sưu tầm từ internet)

12/12/11

Điều quan trọng ở đàn ông là biết cân bằng cuộc sống

Không ăn chơi, nhưng đừng ngại tham gia để biết. Không bồ bịch, nhưng đừng tự giới hạn mối quan hệ của mình. Bản lĩnh đàn ông là quan hệ đúng mực, dừng lại đúng lúc. Vợ có thể giận, con có thể trách, nhưng sợ vợ giận, sợ con trách, con sẽ là nô lệ.

Từ: TT
Đã gửi: 07 Tháng Mười Hai 2011 10:36 CH

Gửi hai thằng con trai sắp trưởng thành của bố!

Tụi con có thể tìm được rất nhiều định nghĩa thế nào là người đàn ông tốt, thế nào là một người chồng tốt trên Internet. Có rất nhiều bài viết về đề tài này từ một số người, có thể từ một số cô cậu chưa biết gì về cuộc sống hôn nhân, có thể từ một số người đang tìm hiểu mơ ước về nửa kia của họ, cũng có thể từ một số người may mắn có một phần và tự viết thêm vài phần nữa, và cũng có thể từ những người đang bị vấn đề tâm lý: hôn nhân, gia đình, tình cảm đổ vỡ. Thực tế là đấu trường tốt nhất các con ạ!

Làm một người đàn ông tốt là một điều tuyệt vời. Là một người chồng tốt càng một điều tuyệt vời hơn. Nhưng, cân bằng cuộc sống của chính bản thân mình là điều duy nhất bố khuyên các con. Bố muốn đi sâu vào việc người chồng tốt, để chuẩn bị tâm lý cho các con sau này, trước khi các con lập gia đình. Bắt buộc các con phải là người chồng tốt.
Theo một số lý thuyết: siêng làm, kiếm tiền giỏi, nếu được thì năm ba miếng đất, vài chiếc xe hơi, chung thủy, không bồ bịch, không chơi bời, không ăn nhậu, không hút chích, chăm lo gia đình, nuôi nấng con cái, dạy dỗ việc học, quan tâm tinh thần, sự phát triển, kiến thức của con cái, và còn có thể rất, rất nhiều cái gạch đầu dòng nữa.

Nhưng có điều, nếu con làm được tất cả các gạch đầu dòng trên (bố không tin có người làm nổi), chưa chắc vợ con đã hài lòng, con của con đã hài lòng. Con đừng tin có một người nào đó muốn có ít hơn. Khi họ chưa có, họ muốn có, khi họ đã có, họ muốn thêm, khi đã có thêm, họ muốn nữa, khi đã có nữa, họ sẽ bắt đầu lựa chọn cái nào nên thêm, và cái nào nên bỏ. Cái họ muốn thêm, hay họ muốn bỏ đều có thể ‘giết chết’ con.

Bố nhìn thấy đa số phụ nữ đều muốn nhiều hơn nữa, các con của họ muốn hơn thế nữa. Mong muốn được nhiều hơn từ vợ, từ con của mình cũng là điều xứng đáng. Nếu con có thể làm được, con cứ làm. Cuộc đời đẹp vậy sao? Một giấc mơ tuyệt vời như vậy sao? Giấc mơ đẹp thật, nhưng cũng phải thức giấc. Bố không khuyên con không nên là người chồng tốt, nhưng bố khuyên con quan trọng nhất ở một người đàn ông là cân bằng cuộc sống.

Cân bằng cuộc sống là gì: Điều gì phải làm cho vợ, cho con, thì bắt buộc phải làm. Điều gì phải làm cho sự nghiệp, thì bắt buộc phải làm. Điều gì phải làm cho bạn bè, người thân, cho anh em, cha mẹ, thì cũng bắt buộc phải làm. Điều gì phải làm cho chính bản thân mình, cũng bắt buộc phải làm. Nếu cần thiết phải có quan hệ mới bên ngoài, đừng ngại. Nếu cần thiết phải ăn chơi, đừng ngại. Nếu cần thiết phải làm đau lòng vợ con, đừng ngại. Hãy chứng tỏ bản lĩnh đàn ông.

Một ngày nào đó một sự cố xảy ra, trái tim của con có thể tan nát. Bố không mong điều đó xảy ra với các con, hay bất kỳ ai trên cuộc đời này, nhưng chuẩn bị tâm lý bản lĩnh đàn ông là một điều cương quyết. Không ăn chơi, nhưng đừng ngại tham gia để biết. Không bồ bịch, nhưng đừng tự giới hạn mối quan hệ của mình. Bản lĩnh đàn ông là quan hệ đúng mực, dừng lại đúng lúc. Vợ có thể giận, con có thể trách, nhưng sợ vợ giận, sợ con trách, con sẽ là nô lệ.



Trước khi là một người đàn ông tốt, trước khi là một người chồng tốt, nên nhớ con là một người đàn ông. Một ngày nào đó, vợ con sẽ hiểu, con của con sẽ hiểu, có thể họ sẽ ngưỡng mộ con hơn. Nhưng nếu vợ con không hiểu, con của con không hiểu, hãy giải thích cho họ hiểu. Nếu họ vẫn không hiểu, hãy giải thích tiếp cho họ hiểu. Nếu họ vẫn chưa hiểu, hãy tự an ủi rằng họ không phải đàn ông. 
Sưu tầm từ vnexpress.net

5/1/11

Top 5 câu hỏi mà nhà tuyển dụng thường dùng

Dĩ nhiên là bạn không thể dự đoán trước được hết tất cả các câu hỏi mà nhà tuyển dụng sẽ đưa ra khi phỏng vấn. Tuy nhiên, họ có xu hướng lựa chọn một số câu hỏi chung mà bạn có thể chuẩn bị trước để trả lời thật hiệu quả khi bước vào cuộc phỏng vấn chính thức. Tổng hợp từ nhiều nguồn, Vietnamlearning xin cung cấp một số câu hỏi mà bạn có thể sẽ phải đối mặt khi phỏng vấn.

1. Hãy cho tôi biết về bạn

Câu hỏi mở này sẽ cung cấp cho nhà tuyển dụng các thông tin cơ bản về mức độ hiểu biết của bạn. Bởi mục đích chính của nhà tuyển dụng chính là lý do mà bạn nghĩ rằng bạn là người thích hợp nhất cho vị trí tuyển dụng. Hãy lựa chọn một câu trả lời thông minh để thuyết phục nhà tuyển dụng ngay từ bước đầu tiên. Các thông tin mà bạn nên đưa ra: giới thiệu sơ lược về công việc của bạn hiện nay và đưa ra các kinh nghiệm mà bạn cho là phù hợp với vị trí tuyển dụng, tóm lược quá trình công tác và những thành công đã đạt được; giới thiệu về các mặt mạnh của bạn; định hướng nghề nghiệp mà bạn mong muốn, giải thích rõ những kinh nghiệm mà bạn đã có phù hợp với vị trí tuyển dụng; có thể đặt câu hỏi ngược về vị trí tuyển dụng và bày tỏ sự quan tâm tới vị trí đó để kết thúc phần giới thiệu bản thân.

2. Lý do mà bạn nghĩ rằng bạn là người phù hợp cho vị trí này?

Mặc dù, đây không hẳn là một câu hỏi yêu cầu bạn trình bày về khả năng thực hiện các nhiệm vụ có liên quan tới vị trí tuyển dụng, nhưng bạn vẫn cần thuyết phục được nhà tuyển dụng về sự phù hợp của bạn với vị trí đó. Để trả lời được câu hỏi này, bạn cần tìm hiểu trước về tiêu chí hoạt động, chiến lược phát triển và các giá trị của công ty đang tuyển dụng.

3. Bạn nghĩ sao nếu bạn trúng tuyển vào vị trí này?

Với câu hỏi này, nhà tuyển dụng muốn biết về những lợi ích mà bạn có thể mang lại, đồng thời cũng muốn tìm hiểu cách mà bạn sẽ sử dụng năng lực vào việc gia tăng giá trị cho công ty khi bạn trúng tuyển vào vị trí còn thiếu. Trên thực tế, đây là cơ hội tốt để bạn có thể kể về các thành tích đã đạt được và bày tỏ phương pháp mà bạn sẽ sử dụng để góp phần vào quá trình phát triển của công ty.

4. Bạn tự đánh giá khả năng làm việc nhóm của mình như thế nào?

Mặc dù bạn có thể làm việc độc lập và ít bị giám sát, nhưng vẫn có khá nhiều thời điểm bạn cần gặp gỡ và trao đổi thông tin với sếp, bạn đồng nghiệp cùng phòng hoặc khác phòng. Và trên thực tế, sự thành công của một doanh nghiệp là sự đóng góp của các nhóm làm việc chứ không phải của riêng một cá nhân nào. Vì vậy, cho dù năng lực cá nhân có tốt đến đâu đi nữa, bạn vẫn phải thể hiện được khả năng hòa nhập của mình với các thành viên khác trong nhóm.

5. Nhược điểm của bạn là gì?

Các nhà tuyển dụng rất thích sử dụng câu hỏi này và đây cũng là cơ hội để họ lọc được các ứng viên sáng giá cho vị trí tuyển dụng. Nếu bạn nói rằng bạn không có nhược điểm, họ sẽ cho rằng bạn là người quá tự mãn về bản thân và điều này có thể gây khá nhiều phiền toái bởi các câu hỏi tiếp theo của nhà tuyển dụng. Vì vậy, câu trả lời hiệu quả nhất là nên suy nghĩ trước để biến các nhược điểm đó thành thế mạnh riêng cho bạn. Ví dụ như: đôi khi bạn tự áp đặt cho bản thân những mục tiêu để hoàn thành công việc được tốt hơn, hoặc bạn là người quá cầu toàn. Với những lý do như vậy, bất kỳ nhà tuyển dụng nào cũng sẽ hài lòng với câu tra rlowif của bạn.

Hy vọng rằng với một số gợi ý trên, bạn có thể chuẩn bị tốt câu trả lời cho các câu hỏi tưởng chừng rất đơn giản nhưng lại có khả năng ghi điểm cao trong một cuộc phỏng vấn.
Nguồn: vietnamlearning.vn

2/12/09

6 mẹo giúp bạn đổi việc thành công

Bạn đang có kế hoạch thay đổi việc làm và đang cân nhắc những yếu tố giúp bạn thành công. Một số mẹo nhỏ có thể giúp bạn với điều kiện bạn suy nghĩ thật nghiêm túc để không phạm sai lầm nào ở “hành trình” tiếp theo của mình.

1. Biết rõ mình muốn
2. Bạn có thế mạnh trong lĩnh vực nào
3. Lương cao chưa phải là lý do hàng đầu
4. Bạn yêu thích và đam mê công việc nào
5. Chuẩn bị một CV thật ấn tượng
6. Tạo dựng và phát triển tốt các mối quan hệ

Xem chi tiết bài viết tại Vietnamworks.com

10/7/09

Chuyện hai con thằn lằn

Họ viết rằng “This is a true story that happened in Japan” (Chuyện có thật xảy ra tại Nhật Bản):

Để trùng tu lại ngôi nhà đang ở, một người Nhật Bản nọ đã phải tháo hết các bức tường của căn nhà ấy. Thông thường giữa những bức tường gỗ của nhà tại Nhật đều có một khoảng trống nhỏ. Trong khi hạ một bức tường xuống, ông ta nhìn thấy có một con thằn lằn bị kẹt trong đó vì một chiếc đinh từ ngoài đóng vào đã giữ một chân của nó dính chặt vào tường. Nhìn thấy cảnh tượng đó, người ấy rất thương tâm đồng thời cũng rất tò mò . Khi ông xem xét lại chiếc đinh thì ông khám phá ra rằng nó đã được đóng vào đó từ 10 năm trước khi ngôi nhà được xây.

Trong cái khung hẹp tối đen của vách tường, con thằn lằn đã sống sót trong hoàn cảnh đó suốt 10 năm trời không hề xê dịch một bước nào vì chân của nó đã bị đóng dính chặt vào vách gỗ! Ông thắc mắc làm cách nào nó có thể sinh tồn trong ngần ấy năm vì đây là một chuyện không thể nào xảy ra được và không thể tin được.

Thế là ông ngưng công việc đang làm, ngồi yên quan sát con thằn lằn để biết nó làm gì và làm thế nào để có cái ăn. Một lát sau, không biết từ đâu một con thằn lằn khác xuất hiện miệng ngậm thức ăn bò đến cạnh con thằn lằn bị nạn …

À ra thế! Ông ta cảm thấy thật bất ngờ và cảm động vô cùng. Một con thằn lằn khác đã “tiếp tế” cho con thằn lằn bị nạn trong suốt 10 năm! Nghĩa cử ấy cao cả và đẹp biết bao! Một tình thương to lớn đã xảy ra trong thế giới một loài sinh vật nhỏ nhoi. Tình yêu, tình thương đã làm nên những phép lạ! Một con thằn lằn bé nhỏ đã kiên nhẫn nuôi sống bạn mình ròng rã 10 năm không bỏ cuộc chính nhờ tình yêu thương đồng loại của nó.

From Le thy 'blog

26/6/09

Khẩn cấp & quan trọng

Câu chuyện này là của Ông Hoàng Minh Châu, cựu phó tổng Giám đốc tập đoàn FPT

Tôi có anh bạn là giám đốc một công ty tư nhân. Anh điều hành công ty khá trơn tru, nên có nhiều thời gian giao du đến mức nhiều người tưởng anh thuộc loại vô công rồi nghề. Thỉng thoảng anh rủ tôi đi uống bia. Và nếu đã hẹn trước thì rất khó từ chối được anh.

Chẳng hạn, có lần chúng tôi đã hẹn đi uống bia, nhưng đến phút cuối tôi nói không đi được vì mắc họp. Anh hỏi:

- Cậu có chủ trì cuộc họp không?

- Không. Người khác chủ trì - Tôi trả lời.

- Tưởng gì! Vậy cậu không họp có chết ai đâu. Đi.

Một lần khác, chúng tôi lại hẹn nhau đi ăn trưa. Tới phút chót, tôi lại bận một cuộc họp. Rút kinh nghiệm lần trước, tôi nói rằng mình chủ trì cuộc họp. Anh nói:

- Cậu chủ trì thì có thể hoãn cuộc họp đến ngày mai rồi.

- Không được, việc này rất khẩn cấp - Tôi nói.

- Vậy cậu giao cho phó của cậu chủ trì đi.

- Không được, việc này rất quan trọng.

Vậy là anh nổi nóng lên:

- Chắc chắn cậu là một nhà quản lý tồi. Nếu là việc quan trọng thì cậu phải nghĩ tới từ lâu rồi, chứ sao để nước đến chân mới lo. Trừ những chuyện không thể dự đoán như động đất hay cháy nhà, không có việc gì khẩn cấp mà quan trọng cả. Làm lãnh đạo mà suốt ngày lo chữa cháy như cậu thì chán quá.

Rồi anh phán một câu xanh rờn: "Đặc trưng lớn nhất của những lãnh đạo kém là họ luôn có rất nhiều việc vừa quan trọng vừa khẩn cấp".

Nghe anh chửi cũng tức thật, nhưng tôi học được một bài học bổ ích về quản lý: những việc quan trọng thì phải lo từ sớm, đừng chờ đến trạng thái "khẩn cấp" rồi mới lao vào giải quyết.


28/5/09

Bí mật của vận may trong sự nghiệp

Trong sự nghiệp, có những người dường như luôn gặp may mắn. Họ có được công việc tốt nhất, sự đề bạt tuyệt vời nhất và mức lương hậu nhất. Tất cả chúng ta đều từng biết những người như thế. Tuy nhiên, bạn đã bao giờ suy nghĩ một cách nghiêm túc tại sao và làm cách nào họ lại có thể may mắn đến vậy?

May mắn = chuẩn bị chu đáo + cơ hội
Khi tư vấn về nghề nghiệp cho các bạn ứng viên, tôi nhận thấy những bạn có được vận may luôn tin vào “công thức về may mắn” trên. Tất cả họ đều chủ động:
  • Theo sát những xu hướng kinh tế, ngành nghề và tình hình công ty
  • Tự trang bị những công cụ, kỹ năng làm việc và cập nhật thông tin mới
  • Nắm rõ những thành tựu và thành tích bản thân đạt được
  • Duy trì các mối quan hệ nghề nghiệp và cá nhân

Tất cả họ đều biết cơ hội nằm ở đâu để có thể xuất hiện đúng nơi và đúng thời điểm, sẵn sàng chớp lấy cơ hội!

Nhật ký nghề nghiệp – Hữu ích hơn bạn nghĩ!
Bạn có thể làm gì để gia tăng vận may trong sự nghiệp của mình? Tôi thường khuyến khích các bạn ứng viên ghi nhật ký nghề nghiệp. Nhật ký này có thể chỉ đơn giản là một cuốn sổ gáy lò xo. Cuối mỗi tuần, hãy tự hỏi bạn đã tạo được sự khác biệt gì trong công ty hay đã phát triển được kỹ năng gì cho nghề nghiệp của mình và ghi chép lại. Một số câu hỏi bạn có thể tự hỏi như:

  • Bạn đã thiết lập được mối quan hệ với một khách hàng lớn?
  • Bạn đã giành được một thương vụ quan trọng?
  • Bạn đã xây dựng được mối quan hệ với một đối tác chiến lược mới?
  • Bạn đã thực hiện được một dự án quan trọng? Bạn đã cải tiến một quy trình làm việc? Bạn có tham gia vào một cuộc họp hay dự án quan trọng của nhóm không? Hãy liệt kê những kết quả bạn đạt được.
  • Bạn có thể xác định được sự đóng góp của bạn đóng vai trò ra sao đối với nhóm làm việc, phòng ban, bộ phận, hoặc tổ chức hay không?

Một cách khác để xác định những thành tựu trong sự nghiệp của bạn là kể câu chuyện theo cấu trúc CAR (Challenge Action Result) hay PAR (Problem Action Result). Hãy tự hỏi:
- Tôi đã đối mặt với trở ngại (challenge) hay vấn đề (problem) gì?
- Tôi đã hành động (action) như thế nào?
- Hành động của tôi đã mang lại kết quả (result) gì cho công ty?

Viết nhật ký nghề nghiệp sẽ giúp bạn nắm rõ những đóng góp của mình trong công việc. Đồng thời, việc này sẽ cho bạn những thông tin về thành tích đã đạt được, rất hữu ích cho hồ sơ tìm việc của bạn (vốn luôn cần được cập nhật), đánh giá hiệu quả làm việc của bản thân, những nỗ lực phát triển kinh doanh cũng như những cơ hội mở rộng các mối quan hệ xã hội. Và như thế vận may trong sự nghiệp của bạn sẽ gia tăng gấp bội!

Vivian VanLier
President of Advantage Résumé & Career Services
Theladders.com
Nguồn vietnamworks.com

21/5/09

Hành trình chữa bệnh cho con của diễn viên Quốc Tuấn

40 tuổi mới có con nhưng số phận đã không mỉm cười với anh khi cậu con trai đầu lòng mắc bệnh hiểm nghèo. Suốt 7 năm, mỗi đêm vợ chồng anh chỉ ngủ 2-3 tiếng, không dám đi xa Hà Nội một ngày vì con không thể vắng bố, và gia đình anh như "thường trú" trong viện Nhi.

Sau nhiều thông tin thực hư về việc đạo diễn, diễn viên Quốc Tuấn có cậu con trai mắc bệnh lạ, lần đầu tiên "người thổi tù và" (vai diễn của anh trong phim "Người thổi tù và hàng tổng") kể về hành trình đưa con ra nước ngoài chữa bệnh. Cậu bé bị hội chứng APERT - bệnh xương cứng sớm cục bộ, và đường thở hẹp, một căn bệnh rất hiếm trên thế giới.

"Tôi lấy vợ muộn, năm 2000 cưới thì đến năm 2002 sinh cu Bôm. Khi vợ có bầu, đi siêu âm là con trai, vợ chồng tôi đã vui mừng khôn xiết. Không mừng sao được khi ở tuổi 40 tôi mới có con. Ngày đưa vợ vào bệnh viện, tôi hồi hộp lắm. Vợ tôi phải sinh mổ, tôi may mắn được bác sĩ đặc cách cho vào phòng sinh. Háo hức được bế con bao nhiêu thì lúc nhìn thấy con tôi lại như rơi từ trên trời xuống, choáng voáng vì con có nhiều khiếm khuyết trên gương mặt.

Tôi đứng chết lặng đến 30 phút. Đêm ấy về tôi đã thức trắng, mong sao đấy chỉ là cơn ác mộng. Không thể chịu được, gần sáng tôi lại vào viện. Đã xác định tư tưởng phải chấp nhận và chiến đấu với số phận nhưng cứ nhìn thấy con tôi lại không cầm lòng được. Lúc ấy con phải nằm trong lồng kính, điều bất ngờ là khi tôi đưa tay vào ô nhỏ để sờ vào tay con thì thấy con nắm chặt tay tôi, khóc một cách thổn thức. Chính điều này đã khiến tôi tin rằng bé Bôm là người bình thường và có thể chữa trị được.

Giấu vợ một ngày, 2 ngày, đến ngày thứ 3 thì tôi không nỡ, đành hé dần từng chút, vậy mà gặp con, vợ tôi đã khóc ngất đi. Rồi mọi việc cũng dần ổn, cả hai chúng tôi đều xác định tư tưởng là chấp nhận số phận và chăm con. Chúng tôi đặt tên con là Nguyễn Anh Tuấn, giống tên bố vì tôi mong mình có thể gánh thay một phần nào đó bệnh tật cho con.

Vì đường thở của Bôm rất hẹp, khi ngủ không thở được nên không biết bao nhiêu đêm 2 vợ chồng thay phiên thức bế con ngủ. Bôm 7 tuổi cũng là 7 năm liền mỗi đêm vợ chồng tôi chỉ ngủ 2-3 tiếng, không dám đi xa Hà Nội một ngày vì con không thể vắng bố, và gia đình tôi gần như hộ khẩu thường trú trong Bệnh viện Nhi Trung ương. Cũng may chúng tôi có người anh rể làm bác sĩ tại đây, đặc biệt được giáo sư, giám đốc bệnh viện Nguyễn Thanh Liêm giúp đỡ, tìm nhiều bác sĩ giỏi trên thế giới giúp việc chữa trị.

Năm Bôm được 3 tuổi rưỡi, xương hộp sọ bắt đầu cứng lại, không phát triển trong khi não vẫn phát triển bình thường, bắt buộc phải phẫu thuật can thiệp nới hộp sọ. Lúc này, Giáo sư Liêm giới thiệu con tôi với Giáo sư Jone Meler ở bệnh viện Hoàng gia Australia và có tài trợ viện phí để Bôm được phẫu thuật. Ca phẫu thuật này đã rất thành công, hộp sọ của Bôm đã trở lại bình thường. Tuy nhiên, đường thở của Bôm vẫn chưa được can thiệp do một vài trục trặc từ phía nhà tài trợ. Vậy là hai bố con phải về nước.

Tiếp những ngày sau đó, Bôm vẫn rất khó thở. Chúng tôi chạy đôn chạy đáo, định đưa con sang Singapore chữa trị, nhưng theo Giáo sư Liêm, trên thế giới không nhiều bác sĩ chữa được căn bệnh này. Rất may mắn, năm 2008, Giáo sư Daehyun Lew (Hàn Quốc) cùng một đoàn bác sĩ bệnh viện Sevenance, thuộc Đại học Yonsei, Seoul sang khám bệnh từ thiện ở Việt Nam.

Qua giới thiệu của Giáo sư Liêm, một tháng sau Bôm được đoàn tiếp nhận để điều trị. Mừng rơi nước mắt, nhưng nỗi lo khác ập đến bởi chúng tôi không còn kinh phí chữa trị cho con. Phía Hàn Quốc chỉ nói là chi phí đắt gấp nhiều lần ở Việt Nam, chứ không nói con số cụ thể.

Tạm gác nỗi lo, hai vợ chồng lại khăn gói cùng con xuất ngoại. Khi đó, may mắn là chúng tôi được một sinh viên đang tu nghiệp tại Hàn Quốc là Phạm Tiến Thăng giúp đỡ. Ngoài chức năng phiên dịch, Thăng và nhóm bạn còn lập một trang web về Bôm và ngay sau đó, chúng tôi đã nhận được nhiều thông tin đề nghị giúp đỡ. Ngoài ra, nhiều bạn trẻ khác cũng làm phiên dịch giúp và sát cánh cùng vợ chồng tôi suốt 6 tháng trời ở Hàn Quốc.

Dù đã xác định tư tưởng chi phí tốn kém, nhưng ngày bắt đầu vào viện, chúng tôi đã phát hoảng vì tiền viện phí quá cao, chỉ tính riêng một giường bệnh đã là 275 USD/ngày, nếu người nhà đi cùng có một giường gấp, cách mặt đất 10cm để ngủ, đó là chưa kể tiền viện phí, đi lại...

Chiều hôm trước mổ, Bôm bị cạo hết tóc, lúc này con tôi thực sự hoảng loạn, vợ chồng tôi cũng vô cùng căng thẳng. Thương nhất là Bôm cứ hỏi "Bố ơi, tóc đen của Bôm đâu rồi" và tìm mọi cách để soi gương, khiến chúng tôi liên tục phải quay đi giấu nước mắt. Rồi từ phòng gây mê, nghe con gào gọi tên bố mà ruột gan tôi xót như xát muối.

Ca mổ tiên lượng trong 7 tiếng, đến tiếng thứ 9, mọi hy vọng gần như tắt thì chúng tôi có tin nhắn "sắp xong", sau đó thắt ruột chờ đợi chừng 40 phút nữa, được nghe 2 tiếng "thành công", vợ chồng tôi đều khóc vì mừng.

Gần 3 ngày nằm điều trị ở phòng theo dõi đặc biệt trong tình trạng tay chân bị trói chặt, trên mặt gắn đầy thiết bị, Bôm vẫn rất ngoan ngoãn, nhưng phải đến hôm Bôm được về phòng chúng tôi mới thở phào. Sức khoẻ con tốt dần nhưng phải đeo một cái khung rất to lên mặt và phải nới vít mỗi ngày để nâng khuôn mặt lên, mỗi lần như thế Bôm lại đau đớn vô cùng. Sau đó tôi quyết định về ngoại trú, nhưng cứ 2 ngày đến viện một lần.

Bôm đeo khung sắt trong vòng 4 tháng, nhưng để hoàn thiện, chúng tôi phải ở lại Hàn Quốc 6 tháng. Hiện sức khoẻ của Bôm rất tốt, đường thở thông thoáng, khuôn mặt trở lại bình thường, nhưng tiếc nhất là răng Bôm là răng sữa nên không thay luôn được.

Nhìn con hồi phục hoàn toàn, được đi học bình thường, hoà nhập với các bạn là điều mà vợ chồng tôi mong ước suốt 7 năm qua. Điều quan trọng là chúng tôi nhận ra rằng, lòng tốt vẫn còn tồn tại trên đời này vì con tôi, vợ chồng tôi có được ngày hôm nay là nhờ sự giúp đỡ của rất nhiều người. Qua đây, tôi cũng rất mong có thể giúp những gia đình có con mắc căn bệnh hiểm nghèo giống cu Bôm để giới thiệu bác sĩ, bệnh viện, hướng dẫn tìm tài trợ và cung cấp thông tin chữa trị...".

www.vnexpress.net

13/5/09

"Sống chung" với công việc bạn ghét

Làm công việc bạn ghét thật chẳng dễ chút nào! Tuy nhiên, không phải ai cũng dám từ bỏ ngay công việc đó trước khi có được một công việc khác. Bạn vẫn phải vui vẻ chịu đựng nó cho đến khi kiếm được một công việc mới. Dù bạn đang “mắc kẹt” với công việc hiện tại để trang trải cuộc sống hay chịu đựng để chờ một cơ hội mới, hãy khám phá những mẹo sau để bạn luôn sống vui với công việc hiện tại

Mỗi tuần một mục tiêu

Hãy chú ý đến “phần thưởng” mình nhận được khi hoàn thành công việc, bạn sẽ dễ dàng làm việc hơn. Ngay cả khi bạn ghét công việc hiện tại, vẫn còn những điều có thể khiến bạn vui vẻ. Hãy xác lập mục tiêu của từng tuần làm việc để giúp bạn tìm cơ hội nghề nghiệp mới. Mỗi tuần bạn có thể phấn đấu gửi đi 5 hồ sơ tìm việc hoặc tham gia một buổi networking. Xác lập những mục tiêu như vậy sẽ cho bạn một cái đích để nhắm đến.

Mỗi ngày làm một việc để tiến gần đến mục tiêu

Bạn không nhất thiết phải đạt hết tất cả mục tiêu chỉ trong một ngày mà hãy phân bổ chúng ra nhiều ngày. Buổi sáng thức dậy, bạn hãy xác lập mục tiêu của ngày hôm ấy và đảm bảo mình sẽ thực hiện tốt. Thành quả đạt được sẽ đem lại cho bạn cảm xúc tuyệt vời và giúp bạn cảm thấy hài lòng về sự tiến bộ của bản thân.

Thư giãn một chút trước khi bắt đầu làm việc

Một khi đã không thích công việc, bạn sẽ dễ dàng cảm thấy tệ hại hơn nếu đến công ty một cách gấp gáp, căng thẳng và mệt mỏi rã rời. Hãy dành chút thời gian thư giãn, để tinh thần thư thái trước khi bắt tay vào việc.

Chào buổi sáng, chào xinh tươi!

Hãy thết đãi bản thân một tách cà phê thơm ngon vào sáng sớm, thưởng thức tờ báo bạn thích, hoặc chỉ đơn giản là chọn một giai điệu vui nhộn cho chuông đồng hồ báo thức. Một buổi sáng sảng khoái sẽ tác động rất tích cực đến thời gian còn lại trong ngày hôm đó của bạn.

Tạo thú tiêu khiển cho bản thân

Có phải trong lúc ở công ty bạn chỉ mong mỏi được ra ngoài? Có phải tiếng chuông điện thoại reo liên tục làm bạn phát điên? Hãy làm điều gì đó để giúp mình phấn chấn hơn khi ở công ty. Hãy chọn một bức ảnh thiên nhiên vùng nhiệt đới để làm trình bảo vệ màn hình (screensaver) cho máy tính của bạn, chọn lịch bàn có những câu châm ngôn khích lệ tinh thần, nghe nhạc trên máy tính hay iPod, và nên đi ăn trưa bên ngoài công ty.

Tranh thủ phát triển kỹ năng

Không thích công việc không có nghĩa là bạn không thể học hỏi những kỹ năng mới. Hãy tranh thủ thời gian để biến mình trở thành một ứng viên hoàn thiện hơn. Nếu công ty của bạn có tổ chức các khóa đào tạo, hãy tận dụng chúng. Hãy dùng thời gian rảnh trong giờ làm việc để học kiến thức mới trên mạng. Đọc một cuốn sách về quản trị trong lúc ăn trưa. Hãy biến công việc nhàm chán thành cơ hội phát triển năng lực bản thân.

Rũ bỏ sự căng thẳng

Mỗi người thường có những hoạt động riêng để thư giãn và loại bỏ căng thẳng. Bạn có thể chạy bộ sau giờ làm việc, đi bơi vào giờ nghỉ trưa hoặc đi bộ đường dài. Hãy đưa những hoạt động này vào kế hoạch làm việc, bạn sẽ luôn có điều gì đó để mong đợi mỗi ngày.

Chăm sóc bản thân

Để bù đắp cho sự chán chường khi ở công ty, hãy tìm những hoạt động nho nhỏ để tự thưởng cho bản thân như mua một cuốn truyện hay, đi ăn kem, mua hoa, mua một bộ cánh mới cho buổi phỏng vấn sắp tới hay lên kế hoạch đi du lịch. Hãy cố gắng khám phá những điều có thể giúp bạn cảm thấy thoải mái hơn trong tâm hồn.

Duy trì hiệu quả làm việc

Dù tình hình hiện tại ra sao, bạn cũng phải tiếp tục công việc và làm tốt nó. Hãy xác lập mục tiêu hiệu quả công việc bạn cần đạt được và dùng những thành tích đó để “ghi điểm” trong những cuộc phỏng vấn trong tương lai.

Trân trọng những mối quan hệ tại công ty

Thế giới này rất nhỏ bé, bạn chẳng thể biết khi nào mình sẽ lại gặp những đồng nghiệp cũ. Vì thế, đừng làm tổn hại bất kỳ mối quan hệ nào ở công ty chỉ vì bạn không cảm thấy thoải mái. Hãy giữ địa chỉ liên hệ của những người bạn quen và duy trì quan hệ tốt với họ. Sau này, bạn có thể sẽ cần một trong số họ giới thiệu hay đưa ra nhận xét tốt về bạn.

Luôn nỗ lực để thay đổi

Hiện tại, bạn có thể cảm thấy mình sẽ mãi mãi “mắc kẹt” trong công việc này. Hãy lạc quan lên và nhớ rằng chính bạn mới là người quyết định vận mệnh của mình. Hãy tìm hiểu thông tin tuyển dụng liên quan đến các vị trí khác trong công ty và nỗ lực tìm kiếm công việc mới ở bên ngoài.

(Theo careerbuilder.com)

27/4/09

Quyền được "điên điên"

Sao bạn không tận dụng quyền được “điên” của tuổi trẻ để “điên” thử một lần xem sao?...


Hai người cùng đi du lịch đến vùng núi. Một người già và một người trẻ. Hai người cùng hét "A...a...a..." thật lớn để nghe tiếng vọng vào vách núi. Nếu nhìn người lớn tuổi làm như vậy, bạn thấy thật kỳ cục. Còn nếu nhìn bạn trẻ, bạn thấy thật thú vị. Nếu bạn còn trẻ, bạn có làm thử không?

Mỗi độ tuổi có một cách “điên” của nó. Tuổi teen cũng vậy. Đây là cái tuổi phong cách cá nhân được định hình, ý thức cá nhân được thiết lập, cái tôi cá nhân được bộc lộ. Và nhiều khi bộc lộ theo những cách “điên điên”.

Bạn tôi cũng có những cách “điên” khá ngây thơ như kiểu: chạy đến ôm chầm đứa bạn mà nói “tao nhớ mày quá” dù vừa gặp nhau hôm trước. Hay tự nhiên thấy yêu đời kỳ lạ, hát vu vơ một mình mãi không chán. Cũng có thể “điên điên” kiểu như Huệ (học sinh trường ĐP) mua một bông hồng đỏ thắm mang lên lớp, để trên bàn, mặc bạn bè tò mò, cười vu vơ một mình rồi lại mang về. Đơn giản vì đang trên đường đi học, Huệ thấy mình xứng đáng nhận bông hoa đẹp kia lắm chứ. Thế là mua tặng mình. Nghĩ cũng thấy vui vui.

Có bao giờ bạn “điên” như vậy không? Đã có ai nói bạn “điên điên” chưa? Tôi thì nhiều rồi.

Người ta nói tôi “Điên à mà đi cắt phăng mái tóc dài thế?”. Tôi kệ. Cắt cho gọn gàng, thoải mái. Tôi muốn thay đổi hình ảnh của mình khi bước chân vào đại học.

Người ta nói tôi: “Điên à mà đi hiến máu. Người thì gầy teo”. Tôi kệ. Ý nghĩ được làm một nghĩa cử cao đẹp khiến tôi thấy sướng.

Người ta nói tôi: “Điên à mà đi bộ? Xe đâu?”. Tôi kệ. Tôi thích cho đôi chân trần lâu lâu được hưởng mùi đất, mùi đá trần trụi, hoang sơ.

Người ta nói tôi “Điên à” rất nhiều. Nhưng tôi kệ. Được “điên” thật thoải mái và thú vị. Lâu lâu tôi lại truyền thụ kinh nghiệm và những kiểu “điên điên” cho bạn bè cùng thử.

Sau cái lần tôi “điên điên” bỏ nhà đến vùng rừng núi Sơn La, "làm không công" cho người ta, thì tôi đã rủ được một nhóm bạn cùng đi tình nguyện với mình.

Có đợt tôi thấy anh thanh niên đánh mắng chửi bởi một người phụ nữ thậm tệ bên vệ đường. Người đứng xem rất đông. Mọi người thắc mắc và đưa ra nhiều lời bình luận về cách ứng xử thô bạo của chàng trai. Tôi “điên điên” nhảy vào can, bị anh ta đánh luôn. Cả nhóm bạn tôi ngay lập tức cũng “điên điên” theo, nhảy vào, can anh thanh niên và cùng tôi bảo vệ người phụ nữ. Rất may, lần đó chúng tôi “điên” không lâu vì an ninh phường đến kịp.

Cũng có lần tôi cầm túi rác trên tay, thấy có cái túi nilon đựng mấy thứ vỏ trái cây, vỏ bánh kẹo lung tung để trên ghế đá. Tôi “điên điên” tiện tay cầm luôn, cho vào thùng rác một thể. Sau nghĩ lại thấy mình làm thế cũng chẳng mất gì nên “điên” thêm nhiều nhiều lần nữa, cũng chẳng thiệt thòi gì.

Tất nhiên, “điên” khác a dua, đua đòi. Khi bạn a dua, đua đòi là bạn đang học làm theo số đông hoặc một số người có cách sống, cách nghĩ và hoàn cảnh khác với mình. Tôi chẳng làm thế. Cái gì thấy đúng, thấy hợp với mình thì làm thôi. Phải giống người khác, chạy theo người khác mệt mỏi và khó chịu lắm.

“Điên” cũng không giống với liều. Khi bạn “điên điên”, bạn nghĩ mình làm được nên thử, dù nó có khác người một chút, khác cách làm của mọi người một chút. Còn liều là bạn nghĩ mình không được làm, sức bạn không thể làm nhưng bạn vẫn cố. Liều như thế rất nguy hiểm, dễ gây nên hậu quả không mong muốn.

“Điên điên” đôi khi cũng rất vui. Khi tôi cùng mọi người nắm tay, tha hồ chạy nhảy, hò hét xung quanh đống lửa trại tôi thấy mình thật sướng vì mình còn ở tuổi có quyền được “điên” như vậy.

Khi tôi được hét to một tiếng tự nhiên giữa không gian thoáng rộng, tôi thấy thật hạnh phúc vì mình vẫn còn sức mà “điên” như vậy.

Tuổi trẻ vốn rất quý giá và không thể tồn tại mãi. Vậy thì tại sao khi còn trẻ, khi còn quyền được “điên” bạn không “điên điên” một chút? Để thử sức mình. Để thử thách mình. Để trải nghiệm mình. Và để xác nhận giá trị của mình. Sao bạn không tận dụng quyền được “điên” của tuổi trẻ để “điên” thử một lần xem sao? Vui lắm!

Theo Nguyễn Thuỳ Linh

VTC News

23/4/09

Tony Blair - diễn giả đắt giá nhất hành tinh

Sau khi cựu thủ tướng Anh Tony Blair kết thúc bài nói chuyện 30 phút của ông tại thủ đô của Philippines vào tháng trước, ông được nhận 256.000 USD, tương đương thu nhập trong một năm khi ông còn làm thủ tướng.

Nói theo cách khác, cứ mỗi phút nói chuyện với 2.000 khán giả tại thành phố Manila, ông Blair kiếm được 6.000 bảng (8.400 USD). Với mức thù lao đó, ông trở thành người diễn thuyết được trả lương cao nhất trên hành tinh.

Nhưng khoản tiền ở Manila chỉ là một phần nhỏ trong tổng số tiền mà ông sẽ kiếm được trong năm. Người ta ước tính rằng ông có thể được trả 80 triệu bảng trong 10 năm kể từ khi nghỉ hưu. Không có bất kỳ cựu lãnh đạo nào trong lịch sử thế giới, kể cả cựu tổng thống Mỹ Bill Clinton, có thể kiếm tiền với tốc độ nhanh như vậy sau khi rời nhiệm sở.

Ngay sau khi Blair nghỉ hưu, nhiều công ty, trường đại học trên khắp thế giới đua nhau mời ông tới diễn thuyết. Danh sách đơn đặt hàng cứ dài ra từng ngày. Ông Blair, 55 tuổi, đã xây dựng một đế chế riêng với đại bản doanh là tòa nhà 4 tầng ở quảng trường Grosvenor, London. Ông có văn phòng đại diện tại Mỹ, Trung Đông và cả châu Phi. Cựu thủ tướng phải thuê 82 người để vận hành đế chế ấy. Để trả lương cho nhân viên, ông phải chi 3,5 triệu USD mỗi năm. Ông cũng giúp các tổ chức từ thiện quyên tiền ủng hộ thể thao, dân nghèo châu Phi và hoạt động chống biến đổi khí hậu.

Để tiết kiệm thời gian, Blair thuê hẳn một chiếc máy bay phản lực Gulfstream V. Mỗi chuyến đi 3 ngày trên chiếc máy bay này “ngốn” 80.000 bảng (120.000 USD).

Về bất động sản, Blair và vợ có 4 biệt thự ở London, Buckinghamshire, Bristol và Durham với tổng trị giá 12,6 triệu USD. Tuy nhiên, những người thân cận của cựu thủ tướng Anh cho biết, ông sẵn sàng từ bỏ những khoản thu nhập kếch xù để đảm nhận chức chủ tịch Liên minh châu Âu. Blair từng cho rằng ông có sứ mệnh làm cầu nối giữa chính quyền của Tổng thống Mỹ Barack Obama và lục địa già.

Có lẽ vợ của Blair sẽ cảm thấy sốc khi biết rằng, nếu được bầu làm chủ tịch Liên minh châu Âu, cựu thủ tướng Anh sẽ nhận mức lương gần 283.000 USD mỗi năm – tương đương với mức thu nhập dành cho 33 phút nói chuyện của ông hiện nay. Tuy nhiên, bà Cherie cũng thừa hiểu rằng, sau một nhiệm kỳ làm lãnh đạo Liên minh châu Âu (hai năm rưỡi), mức thù lao dành cho mỗi phút nói chuyện của ông sẽ tăng lên nhiều so với hiện nay.

Theo vnexpress.net

21/4/09

10 câu nói bất hủ của Bill Gates

Trước khi về hưu vào tháng 7/2008, Bill Gates đã đưa ra 10 lời khuyên dành cho các bạn thanh niên trên con đường lập nghiệp. Biết đâu nhờ học hỏi những lời khuyên bổ ích này, một ngày nào đó bạn sẽ trở thành một Bill Gates thứ hai?

1. “Cuộc sống vốn không công bằng - Hãy tập quen dần với điều đó.”
-> Thế giới không bao giờ công bằng. Bạn biết điều này chứ? Bạn không bao giờ có thể thay đổi cả thế giới. Sự bất công luôn tồn tại trong xã hội hiện tại, vì thế hãy cố gắng thích nghi.

2. “Không ai quan tâm đến lòng tự trọng của bạn đâu. Mọi người chỉ trông đợi bạn đạt được điều gì đó trước khi bạn cảm thấy hài lòng về bản thân.”
-> Lòng tự trọng thái quá có thể sẽ gây khó khăn cho công việc của bạn. Đừng quá đề cao lòng tự trọng của mình vì điều người ta quan tâm là bạn đạt được gì, chứ không phải là lòng tự trọng.

3. “Bạn sẽ không thể kiếm được 40.000 USD/năm ngay sau khi tốt nghiệp trung học. Bạn cũng không là một ông sếp lớn có điện thoại gắn trên ô tô cho đến khi bạn kiếm được hai thứ đó.”
-> Thường thường, bạn không thể giàu có nếu chỉ vừa mới tốt nghiệp trung học. Tuy nhiên, để trở thành một nhà quản lý cấp cao, bạn cần có cả hai: bằng tốt nghiệp trung học và tiền bạc.

4. “Nếu bạn nghĩ rằng giáo viên của mình thật hắc ám thì hãy đợi đến khi bạn làm việc dưới trướng một ông chủ. Rồi bạn sẽ thấy với ông ta thì không có khái niệm nhiệm kỳ nắm quyền.”
-> Đừng than vãn rằng sếp của bạn khó tính quá. Khi ngồi trên ghế nhà trường, lúc gặp khó khăn trong học tập thì có giáo viên giúp đỡ bạn. Tuy nhiên, nếu lúc đó bạn lại cảm thấy mọi khó khăn bạn gặp phải đều do những yêu cầu quá nghiêm khắc từ phía giáo viên, thì bạn đừng nên đi làm. Đơn giản là vì nếu không có những yêu cầu nghiêm khắc từ phía công ty, thì chắc chắn bạn sẽ không làm gì và nhanh chóng thất nghiệp. Và lúc này cũng sẽ không có ai giúp đỡ bạn cả.

5. “Nếu như bạn làm rối tung mọi chuyện lên thì đó không phải lỗi của bố mẹ bạn, thế nên đừng có mà ta thán về lỗi lầm của bạn, hãy rút kinh nghiệm từ chúng.”
-> Đừng quy thất bại của bạn cho định mệnh. Tất cả những gì bạn cần hiện giờ là giữ bình tĩnh và bắt đầu lại từ đầu.

6. “Trước khi bạn ra đời, bố mẹ của bạn đã chẳng "đáng chán" như bây giờ. Bố mẹ đã trả những hoá đơn của bạn, giặt giũ quần áo bạn sạch sẽ và lắng nghe bạn kể xem bạn sành điệu như thế nào. Vì vậy trước khi cằn nhằn bố mẹ điều gì thì hãy dọn dẹp buồng ngủ của bạn cho ngăn nắp đi đã.”
-> Bạn nên thể hiện lòng biết ơn của mình với bố mẹ vì đã dành phần lớn cuộc đời nuôi bạn khôn lớn. Sự “cổ lổ sĩ” của bố mẹ bạn ngày nay là cái giá họ phải trả cho sự lớn khôn của bạn.

7. “Ở trường học có thể không có người thắng kẻ thua nhưng ở trường đời thì không phải vậy. Ở một số trường học người ta còn hủy bỏ những điểm rớt và cho bạn cơ hội để bạn giành điểm cao. Trong cuộc sống thực không bao giờ có chuyện như thế đâu.”
-> Hãy tự nhủ rằng bạn luôn có thể trở thành người đứng đầu, như vậy bạn sẽ có nhiều động lực hơn để phấn đấu cho sự nghiệp của mình.

8. “Cuộc sống không được chia thành những học kỳ. Bạn cũng chẳng có mùa hè để nghỉ ngơi và rất ít ông chủ nào quan tâm và giúp bạn tìm ra cơ hội này. Hãy tự làm điều mình muốn trong thời gian nhàn rỗi của bạn.”
-> Đừng luôn ngóng chờ các ngày nghỉ lễ, nếu không bạn sẽ bị tụt hậu so với đồng nghiệp của mình. Sự tụt hậu này đồng nghĩa với sự đào thải và thất nghiệp.

9. “Truyền hình không phải là cuộc sống thực. Trong cuộc sống, người ta phải biết rời khỏi quán cà phê giải trí để đi làm việc.”
-> Ai cũng thích xem phim truyền hình. Tuy nhiên, bạn không nên xem quá nhiều vì đó không phải là cuộc sống của bạn và tư tưởng của bạn sẽ bị chúng ảnh hưởng. Cuộc sống của bạn nên do bạn quyết định.

10. “Hãy hòa nhã với những kẻ dở hơi. Ai biết được ngày sau và khi đó bạn có thể phải làm việc cho một kẻ như vậy.”
-> Bạn nên hòa nhã với mọi người. Trong cuộc sống luôn xảy ra những điều bạn không muốn chút nào. Hãy cởi mở với sếp và đừng nói xấu sau lưng họ vì nó sẽ chẳng giúp ích gì cho bạn đâu.

11/4/09

Đám đông nhỏ bé…

Bài viết của Nguyễn Ngọc Tư - trên Saigontiepthi online
Bài viết nhiều ý nghĩa, post lên mọi người chia sẻ - happy day to all

Nhiều khi ớn chữ, tôi mua mấy tạp chí phụ nữ, thời trang về để… coi hình. Hững hờ để từng trang trôi qua tay mình, khuây khoả được chút kia thì thương vương nỗi nọ. Mình không thể có trang sức này, quần áo này, bộ mỹ phẩm này hay cái túi xách, đôi giày này. Hoặc chúng quá hào nhoáng chỉ để trình diễn hoặc quá sang trọng, quý phái hoặc chúng quá đắt tiền. Giống như một mối tình không mơ mộng và hy vọng. Tôi nhớ tới má cùng chị, nghĩ, nếu cố gắng, mình cũng mua được một vài thứ bày biện trong tạp chí này để tặng hai người phụ nữ mình thương.

Và má tôi sẽ xoè bàn tay chai sần quắt queo của mình, để quy đổi giá tiền cái túi xách ra… lúa, ra mấy giồng cải, bàng hoàng biết nó giá trị hơn cả một vụ mùa. Chị tôi chắc cũng bẽ bàng, chẳng có đôi giày nào hợp với đôi chân héo thường xuyên dầm trong nước, chẳng có bộ trang phục nào chị mặc để bưng bê trong cái quán giải khát nhỏ xập xệ bên đường. Chưa kể nội dung, chỉ giá bìa thôi, tạp chí đã là một thứ xa xỉ, với đám đông kiếm sống vất vả, tảo tần như má, chị tôi.

Nhưng những tạp chí đó vẫn được người ta yêu thích. Những món hàng tinh tế, sang trọng, đắt đỏ và xa hoa vẫn được người ta mua. Cuộc sắm sửa của họ bình thản và nhàn tản như trẻ con mua viên kẹo, như tôi mua tờ báo, không một chút thắt lòng nào. Họ ít, nhưng là số – ít – gì – cũng – có.

Vài lần trong đời, tôi cũng đứng về phía số ít đó, nên sau này không còn cực đoan quay quắt khi nhìn những cái sân tennis của huyện lỵ nghèo. Tập thở đều khi qua những cao ốc sang trọng những resort thơ mộng, giữ nhịp tim không đổi khi đứng trước miên man cỏ mượt sân golf. Tự nhủ, mình chẳng có lỗi gì.

Tôi thật chẳng lỗi gì với bầy trẻ xóm chài kia, dù chúng không được vào cái bãi cát tuyệt đẹp mà tôi đứng ngắm biển chiều. Chỗ này ngày xưa, trước khi trở thành nơi nghỉ dưỡng cao cấp, đám trẻ đó đã từng chạy chơi. Và đứng ngoài rào, dì tôi sẽ không oán giận nếu tình cờ nhìn thấy đứa cháu ruột mình xênh xang trong một sân golf, nơi chỉ vài năm trước là mảnh ruộng của dì, cho đến một ngày dì bị bứt lìa đi, cỏ thay màu xanh của lúa. Không vì những điều như thế này mà người ta thôi sống và tận hưởng cuộc sống. Sáng nay tôi vẫn phải la cà quán xá dù ở miền quê xa xôi, bà ngoại tôi lụm cụm xách vài con tôm sú ra chợ xã bán, đổi chút tiền còm.

Cũng đành, tôi đang cố rời đi nhưng những người thân tôi vẫn ở lại giữa đám – đông – nhỏ – bé. Cố cân nhắc trong mớ vốn liếng tiếng Việt của mình, tôi tìm được một cụm từ vụng về, cũng giống như mọi người vẫn đang xốc xáo từ điển để chọn những chữ thật dịu dàng cho số đông thương khó này, để lẩn tránh không phải dùng hai từ “tầng lớp…”.

Những chuyên san phụ nữ và thời trang, chiếc Rolls-Royce, hay những sân golf là thí dụ. Chúng hiện diện, phát triển để chờ đợi người ta gọi đúng tên những khoảng cách đang ngày càng xa biệt.

Chỉ là đôi lần chạnh nghĩ, một người viết ít nhiều đa cảm như mình mà giờ giả vờ thản nhiên rời bỏ đám đông nhỏ bé, thì những người mang chức phận, thường rất lạnh lùng và tỉnh táo, họ đứng về phía số – ít – gì – cũng – có, cũng là lẽ đương nhiên. Và đương nhiên, đám đông bị quên lãng, bị đẩy dạt đến những bìa trời. Tan tác.

Họ có làm sao thì cũng không phải lỗi của tôi. Ừ, nào phải lỗi của tôi. Không phải đâu…

“Hãy cố yêu người mà sống” !

Đôi khi, trong đời ta phải bám víu vào cái gì đó để tin, để sống. Đôi khi ta vẫn thường lặp đi lặp lại trong trí câu hát ấy của Vũ Thành An để tự nhủ mình rằng đời dù sao vẫn còn nhiều người tốt, đời vẫn còn rất nhiều điểm sáng.

Ta đâu hay, ở một nơi nào đó một bà bí thư thứ nhất đại sứ quán lại bị quay phim đang tham gia buôn lậu sừng tê giác, sau khi một tùy viên và một tham tán thương mại cũng ở sứ quán ấy đã bị cáo buộc có liên quan đến đường dây buôn lậu này. Là cán bộ ngoại giao, hơn bất cứ người dân thường nào, họ biết cần phải báo vệ danh dự quốc gia, nếu không làm gì được để tăng uy tín đất nước thì cũng đừng làm gì để hình ảnh đất nước bị hoen ố; biết đất nước mình đã ký Công ước quốc tế CITES về bảo vệ động vật hoang dã; biết sức mạnh của phong trào bảo vệ môi trường ở các quốc gia phát triển, vậy mà vì tiền họ vẫn không do dự làm nhục quốc thể.

Ta đâu hay, một phó giám đốc sở bị cáo buộc nhận hối lộ hàng triệu đô la để tạo điều kiện cho một công ty nước ngoài trúng thầu một loạt hợp đồng tư vấn trong các dự án vay vốn ODA. Nếu không bị lộ, hẳn là con đường hoạn lộ của ông vẫn thênh thang trong khi túi riêng vẫn nặng mà lại vẫn có thể đường hoàng rao giảng cho cấp dưới về đạo đức, về chống tham nhũng.

Mà cả hai trường hợp kể trên lại đều không phải do các cơ quan chống tham nhũng, buôn lậu trong nhà phát hiện mà do người ngoài phát hiện "giùm"? Còn điều này thì ta hay nhưng đành bó tay: Mỗi ngày hàng triệu người dân thành phố này phải đổ ra đường để đến sở làm trong trạng thái mệt nhoài vì phải chen lấn do những lô cốt choán gần hết mặt đường ở hàng loạt con đường, từ tháng này qua tháng khác; chiều lại lại tiếp tục chen lấn nhau trong khói bụi hoặc dưới mưa qua những đoạn đường khổ ải để về đến nhà trong trạng thái bơ phờ và căng thằng. Báo chí có nói, dư luận có kêu thì cũng chi như nước đổ lá môn, dường như chẳng ai nghe thấy hoặc có nghe cũng thây kệ. Trong khi đó, một ông lãnh đạo một thành phố lớn khác để vài chục người dân phải thiệt mạng vì lụt lội, lại đổ cho dân "ỷ lại" (dù sau đó ông đã được tạo điều kiện để xin lỗi, trong khi có người lỡ lời còn không có được cái đặc ân này).

Sự kiên nhẫn, sức chịu đựng và lòng tin của những con người phải một mình vật lộn với thiên tai cũng như của những con người ngày ngày bị hành hạ trên những con đường khổ ải như vậy hẳn phải bị bào mòn đi rất nhiều. Còn trong xã hội, bao cảnh anh em chém nhau vì đất, hay nói như một nhà báo kiêm nhà văn rằng "đất lên, tình người xuống"; cháu giết bà, con đánh mẹ vì tiền; nhà giáo "chống tiêu cực, thì bị nhân viên cùng trường đang đêm tới nhà chửi bới, hành hung. Đến người trồng trọt một nắng hai sương vốn xưa nay chất phác là thế, nay cũng dám trồng thứ rau mà mình thì không dám ăn, trồng chỉ đề bán cho người khác ăn...

Đôi khi ta phải tự hỏi mình có bi quan quá không? Cái nhìn có đen tối quá không? Nhưng những điều liệt kê ở trên còn xa mới đầy đủ, đều có thực cả đấy chứ? Mà nào phải những sự thực xa xăm, lâu lắc gì! Chúng xuất hiện từ khá lâu rồi và vẫn còn lặp đi lặp lại, dưới hình thức này hay hình thức khác.

Nhưng ta lại tự bảo mình: Hãy nhìn xung quanh mình xem, vẫn còn khối người tốt đấy chứ. Bạn bè mình, đồng nghiệp mình: anh A, anh B, cô C... vẫn tốt đấy chứ; thầy cô cũ của mình vẫn là những con người đáng kính; cả sếp của mình, ông D, bà H... cũng là những người tốt đấy chứ? Và cả những người không quen biết, chỉ gặp thoáng qua, có biết bao nhiêu người tử tế, cho mình cảm giác tin cậy! Phải, có không ít những con người như vậy xung quanh ta, và đó cũng là sự thực, nhưng sao điều đó vẫn không đủ sức xua tan cái cảm giác âu lo, bực bội, thiếu tin tưởng trong xã hội mà chỉ ai cố tình bịt mắt mới không nhìn thấy

Vậy làm gì bây giờ? "Hãy cố yêu người mà sống" - ta vẫn thường mượn câu hát trên trong "Bài không tên số 5" của Vũ Thành An để tự nhủ đi nhủ lại với mình, như một sự bấu víu, rằng đời vẫn còn nhiều người tốt, còn nhiều điểm sáng. "Hãy cố yêu người mà sống" dù đời có qua lâu hay qua mau, bởi không yêu người, yêu đời nữa thì còn có lý do gì để sống? Biết thế, nhưng rồi mình lại phải tự "phản biện" với chính mình: Cố yêu người thì được rồi, dù người không phải lúc nào cũng dễ yêu, như khi ta bị một kẻ chạy xe ẩu đâm ta té nhào rồi lại còn phải nghe một câu chửi thề ném lại phía sau: "Đồ mắc dịch!", hay như khi ta cảm thấy bị phản bội.

Yêu người thì được, nhưng còn những gì đã đưa đẩy con người vào chỗ “ khó yêu” đến thế - không chỉ là chuyện nhỏ nhặt đâm xe rồi buông một câu chửi rủa – liệu có yêu nổi không, có tiếp tục yêu được không?

28/3/09

Hai sắc hoa Tigôn

Hoa Tigôn

HAI SẮC HOA TIGÔN


Tác giả: TTKH

Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu đương


Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng

Dải đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cát
Tay vít dây hoa trắng chạnh lòng


Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: hoa giống như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi

Thuở đó nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy

Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm!
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường

Từ đấy thu rồi, thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người

Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng, tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu, hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo, chân mây trắng
Người ấy sang sông đứng ngóng đò

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi, người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng

Tin tức Online