Links

19/3/13

CHIẾC LÁ SẠCH


Có một thanh niên từ ngàn dặm xa xôi tìm đến đại sư Thích Tế chùa Nhiên Đăng, thưa rằng:

- Con là một thư sinh luôn biết Tam cương-Ngũ thường... từ xưa đến nay không bao giờ biết nói những lời vu khống bịa đặt, không gây ra chuyện thị phi, nhưng không hiểu vì sao luôn có người dùng lời ác độc chửi bới con, dùng lời bịa đặt dơ bẩn hủy nhục con. Đến hôm nay, con thật sự không chịu nổi nữa, nên con muốn vào chùa cạo tóc làm tăng để xa lánh chốn bụi hồng, xin Đại sư hãy thâu nhận đệ tử!

Đại sư Thích Tế yên lặng nghe chàng trai nói xong, bèn mỉm cười bảo rằng:

- Thí chủ hà tất vội vã, đợi bần đạo vào trong sân nhặt một chiếc lá sạch, thí chủ sẽ có thể biết được tương lai của mình và mình nên sẽ làm gì.

Đại sư dẫn chàng trai đến bên một con suối nhỏ chảy ngang qua chùa, tiện tay hái một lá trên cây xuống và bảo với một chú tiểu đi lấy dùm cho mình một cái thùng và một cái gáo múc nước.

Chú tiểu vội vàng mang thùng gỗ và chiếc gáo hồ lô đến trao cho Đại sư.

Thích Tế kẹp lấy chiếc lá sạch trong tay và bảo chàng trai:

- Thí chủ không gây ra chuyện thị phi, xa rời bụi trần, cũng giống như chiếc lá sạch trong tay bần đạo vậy.

Vừa nói, Thích Tế vừa đặt chiếc lá vào trong thùng, xong chỉ vào thùng nói:

- Nhưng hôm nay thí chủ không may gặp phải những lời chửi bới, hủy nhục vây hãm vào trong giếng sâu khổ đau trần thế, có phải giống như chiếc lá sạch bị bỏ vào trong tận đáy thùng này hay không?

Chàng trai thở dài gật đầu thưa:

- Thưa vâng, con chính là chiếc lá dưới đáy thùng.

Đại sư Thích Tế đặt thùng nước lên trên một tảng đá bên cạnh bờ suối, khom người múc một gáo nước dưới suối lên, nói:

- Đây là một câu chửi bới dành cho thí chủ, với ý đồ muốn nhấn chìm thí chủ.

Vừa nói, vừa dội gáo nước lên trên chiếc lá trong thùng, chiếc lá chao động mạnh, sau đó lặng lẽ nổi lại lên mặt nước.

Đại sư khom lưng múc thêm một gáo nước kế tiếp, bảo rằng:

- Đây là câu chửi bới độc ác của loại người thô lỗ thấp hèn dành cho thí chủ, vẫn với một mưu đồ là muốn nhấn chìm thí chủ như trước, vậy thí chủ hãy nhìn xem lần này chiếc lá sẽ như thế nào?

Theo cách đã làm, Đại sư dội gáo nước lên chiếc lá, nhưng chiếc lá chỉ lắc lư và lại nổi lên trên mặt nước như cũ.

Chàng trai hết nhìn nước trong thùng, rồi lại nhìn chiếc lá nổi bềnh bồng, thưa với Đại sư:

- Chiếc lá không hề bị tổn hại, chỉ là nước trong thùng sâu, chiếc lá theo mực nước mà cách miệng thùng càng lúc càng gần...

Đại sư Thích Tế nghe xong, mỉm cười gật đầu, lại múc thêm một gáo dội lên chiếc lá, bảo chàng trai rằng:

- Lời nói bịa đặt hay xỉ mạ thấp hèn.. không có cách nào đánh chìm được một chiếc lá sạch. Chiếc lá sạch bị chao động bởi những lời nói vu khống, hủy báng dội lên thân nó, nhưng nó không những không bị chìm xuống dưới đáy, ngược lại tùy theo mức gia tăng của nước (những lời nói vô bổ, tùy tiện và thô lỗ), khiến nó càng nổi lên cao, từng bước từng bước xa rời đáy thẳm.

Đại sư vừa nói, vừa tiếp tục đổ nước vào thùng, thoáng chốc nước tràn đầy, chiếc lá rốt cuộc đã nổi lên trên mặt thùng.

Chiếc lá rực rỡ, giống như một chiếc thuyền lá nhỏ, nhẹ nhàng nhấp nhô, lắc lư theo dòng nước.

Đại sư Thích Tế ngắm nhìn chiếc lá cảm thán rằng:

- Nếu lại có thêm những lời vu khống thô lậu, hủy báng thấp hèn, thì càng tuyệt.

Chàng thanh niên nghe xong, không hiểu thâm ý, bèn thưa với Đại sư rằng:

- Vì sao Ngài lại nói như thế?

Thích Tế cười, múc thêm hai gáo nước, dội lên chiếc lá trong thùng, nước trong thùng tràn ra bốn phía, lôi theo chiếc lá xuống tới dòng suối, chiếc lá nhập dòng ung dung trôi đi.

Đại sư bảo chàng trai:

- Những lời bịa đặt, vu khống, xỉ mạ thấp hèn bỉ ổi.. rốt cuộc sẽ giúp cho chiếc lá vượt thoát được vòng kiềm tỏa, hướng đến sông dài, biển lớn và những phương trời cao rộng thênh thang.

Chàng thanh niên hốt nhiên tỏ ngộ, vui mừng khấu tạ Thích Tế:

- Thưa Đại sư, con đã hiểu rõ rồi, một chiếc lá sạch sẽ không bao giờ bị nhấn chìm xuống đáy nước. Những lời nói vu khống bịa đặt, hủy báng sỉ nhục chỉ có thể giúp gội rửa một tâm hồn vốn đã trong sạch, lại càng trong sạch thêm mà thôi.

Đại sư Thích Tế mỉm cười hoan hỷ.
(Sưu tầm)

8/3/13

Câu chuyện cây táo

Ngày xửa ngày xưa, có một cây táo rất to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm. Nó yêu cây táo và cây cũng rất yêu nó. Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày.

Một ngày nọ, cậu bé trở lại chỗ cây táo với vẻ mặt buồn rầu, cây táo reo to:

- Hãy đến chơi với ta.

- Cháu không còn là trẻ con, cháu chẳng thích chơi quanh gốc cây nữa. Cháu chỉ thích đồ chơi thôi và cháu đang cần tiền để mua chúng.

- Ta rất tiếc là không có tiền, nhưng cậu có thể hái tất cả táo của ta và đem bán. Rồi cậu sẽ có tiền.

Cậu bé rất mừng. Nó vặt tất cả táo trên cây và sung sướng bỏ đi. Cây táo lại buồn bã vì cậu bé chẳng quay lại nữa.

Một hôm, cậu bé - giờ đã là một chàng trai - trở lại và cây táo vui lắm:

- Hãy đến chơi với ta.

- Cháu không có thời gian để chơi. Cháu còn phải làm việc nuôi sống gia đình. Gia đình cháu đang cần một mái nhà để trú ngụ. Bác có giúp gì được cháu không?

- Ta xin lỗi, ta không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt cành của ta để dựng nhà.

Và chàng trai chặt hết cành cây. Cây táo mừng lắm nhưng cậu bé vẫn chẳng quay lại. Cây táo lại cảm thấy cô đơn và buồn bã.

Một ngày hè nóng nực, chàng trai - bây giờ đã là người có tuổi - quay lại và cây táo vô cùng vui sướng.

- Hãy đến chơi với ta.

- Cháu đang buồn vì cảm thấy mình già đi. Cháu muốn đi chèo thuyền thư giãn một mình. Bác có thể cho cháu một cái thuyền không?

- Hãy dùng thân cây của ta để đóng thuyền. Rồi cậu chèo ra xa thật xa và sẽ thấy thanh thản.

Chàng trai chặt thân cây làm thuyền. Cậu chèo thuyền đi.

Nhiều năm sau, chàng trai quay lại.

- Xin lỗi, con trai của ta. Nhưng ta chẳng còn gì cho cậu nữa. Không còn táo.

- Cháu có còn răng nữa đâu mà ăn.

- Ta cũng chẳng còn cành cho cậu leo trèo.

- Cháu đã quá già rồi để mà leo trèo.

- Ta thật sự chẳng giúp gì cho cậu được nữa. Cái duy nhất còn lại là bộ rễ đang chết dần mòn của ta - cây táo nói trong nước mắt.

- Cháu chẳng cần gì nhiều, chỉ cần một chỗ ngồi nghỉ. Cháu đã quá mệt mỏi sau những năm đã qua.

- Ôi, thế thì cái gốc cây già cỗi này là một nơi rất tốt cho cậu ngồi dựa vào và nghỉ ngơi. Hãy đến đây với ta.

Chàng trai ngồi xuống và cây táo mừng rơi nước mắt.

Đây là câu chuyện của tất cả chúng ta. Cây táo là cha mẹ chúng ta. Khi chúng ta còn trẻ, ta thích chơi với cha mẹ. Khi lớn lên, chúng ta bỏ họ mà đi và chỉ quay trở về khi ta cần họ giúp đỡ. Bất kể khi nào cha mẹ vẫn luôn sẵn sàng nâng đỡ chúng ta để ta được hạnh phúc. Ta phải sống sao cho trọn đạo làm con. 
(Sưu tầm - đọc và chia sẻ...)

28/2/13

CHUYỆN NHỎ !

"Thằng Rái Cá"

Ở một vùng quê bên nước Anh, có gia đình nọ chuyên nghề làm vườn, gồm hai vợ chồng và đứa con trai duy nhất. Vì hoàn cảnh quá nghèo nên cậu con chưa học hết tiểu học đã phải ở nhà giúp đỡ cha mẹ việc trồng tiả, hoặc đôi khi lên rừng lấy củi, kể cả việc câu cá ở một cái hồ lớn rất đẹp gần nhà để thêm lương thực cho bữa ăn. Trong các việc làm phụ giúp cha mẹ, cậu bé thích nhất là đi câu, bởi vì mỗi buổi đi câu là mỗi lần được tắm, bơi thỏa thích. Cậu bơi tuyệt giỏi, đến mức bạn bè trong xóm gọi cậu là "thằng Rái Cá" (Otter boy).

Một hôm, khi "thằng Rái Cá" cắm xong mớ cần câu ở góc hồ, đang tính cởi áo nhào xuống nước bơi một tăng cho đã đời, thì nó thấy 3 chiếc xe limousine sang trọng trờ tới đậu ngay gần đó nên nó khớp không tắm nữa, leo lên cây đại lăng ở cạnh hồ, núp mình trong tàng lá để canh chừng cần câu và cũng để ngắm nhìn toán du khách sang trọng.
Toán du khách đó chính là một gia đình giầu có, quyền qúy, vào hàng đệ nhất qúy tộc của vương quốc Anh. Họ từ thủ đô Luân Đôn đi du ngoạn miền quê, thăm dân cho biết sự tình. Dưới trời nắng đẹp ấm áp, một cái tăng lớn được căng lên lộng lẫy. Bàn ghế picnic bầy ra và thức ăn, cao lương mỹ vị dọn tràn đầy. Tiếng nhạc êm đềm réo rắt tỏa vang rồi đoàn du khách nhập tiệc. Kẻ ăn, người uống, kẻ khiêu vũ, người chụp hình ...
Một lát sau, "thằng Rái cá" ngồi thu mình trên cành cây đại lăng, nhìn thấy một đứa trẻ trong đám du khách, chắc cũng 11, 12 tuổi, cỡ tuổi nó, thay đồ tắm và lội xuống hồ bơi qua bơi lại. Dường như những người lớn chăm chú vào việc ăn uống chuyện trò, không mấy ai để ý đến đứa trẻ ở dưới hồ. Riêng "thằng Rái Cá" nó tò mò quan sát đứa trẻ...
Ồ, coi kìa, thằng này bơi gì dở ẹc! Rõ ràng là nó không biết bơi ếch, bơi sải, bơi bướm gì cả, đến bơi ngửa chắc cu cậu cũng chẳng làm được! Nó chỉ đập loạn tay chân lên thôi, cái điệu bơi chó như thế là không khá được!
Chợt "thằng Rái Cá" nhoài mình ra chăm chú nhìn. Nó thấy 2 con thiên nga từ xa bơi tới phía đứa trẻ và đứa trẻ chắc là thích con thiên nga nên bơi theo ... Chết chưa ! Nó bơi tuốt ra xa quá rồi, chỗ đó rất sâu, nguy hiểm lắm! Đúng lúc đó, có tiếng thét cấp cứu của đứa trẻ "Help me! Help...Help! !!" Toán du khách khi ấy kịp nghe và nhìn thấy, nhưng thay vì phải nhào ra cứu đứa trẻ thì họ ồn ào, nhốn nháo cả lên. Hai ba người xuống hồ với cả áo quần, nhưng chỉ lội ra nước đến cổ thì đứng lại.

Trời đất! Hóa ra chẳng ai biết bơi cả mà ngoài xa đứa trẻ đuối sức có vẻ muốn chìm rồi!
Không đợi lâu hơn được nữa, từ trên cành cây cao, "thằng Rái cá" phóng xuống chạy bay ra hồ trước con mắt ngạc nhiên của tất cả đoàn du khách. Tới bờ cao, nó nhún mình lao xuống nước trong tư thế plunge tuyệt đẹp và chỉ loáng mắt đã sải tay bơi tới chỗ đứa trẻ bị nạn. Nó hụp lặn xuống xốc nách đứa trẻ và như một chuyên viên rescue lành nghề, nó nghiêng người bơi sải từ từ vào bờ trước sự chứng kiến xúc động và tràng pháo tay reo mừng của mọi người. Khi tới bờ, đứa trẻ bị nạn được nhiều người xúm lại khiêng lên đưa vào giữa tăng và tại đó có sẵn một vị bác sĩ (trong toán du khách) lo việc cấp cứu hồi sinh cho đứa trẻ.
Chừng một tiếng đồng hồ sau, không khí an toàn tươi vui trở lại với mọi người trong toán du khách. Đứa trẻ qua tai nạn hiểm nguy, bây giờ quấn mình trong chiếc mền len và đang được uống mấy muỗng soup. Lúc ấy người ta mới chợt nhớ tới vị ân nhân vừa cứu sống nó.
 

- Ô hay, cái thằng bé con bơi giỏi hồi nãy đâu rồi nhỉ ?

Mọi người đổ xô đi tìm. Lát sau phát giác ra chỗ ẩn của nó. "Thằng Rái Cá" trèo lên ngồi yên chỗ cũ, trên cành cây đại lăng. Nó được gọi xuống và trịnh trọng đưa tới trình diện trước một vị quý tộc, ông này chính là cha của đứa trẻ vừa bị nạn.
- Hỡi con, (vị quý tộc nói với "thằng Rái Cá") con vừa làm một chuyện vĩ đại mà tất cả chúng ta đây không ai làm được. Ta xin thay mặt toàn thể cám ơn con.
- Bẩm ông, ("thằng Rái Cá" lễ phép thưa) con có làm gì vĩ đại đâu! Bơi lội là nghề của con mà! Con cứu em là chuyện nhỏ, chuyện phải làm và cũng là chuyện thường đâu có gì khó khăn vĩ đại. Xin ông đừng bận tâm !
- Không đâu con ơi ! con đã cứu mạng con trai ta. Gia đình ta và hội đồng quý tộc mãi mãi mang ơn con. Nay ta muốn đền ơn con, vậy con muốn điều gì hãy nói cho ta biết.
"Thằng Rái Cá" nghe hỏi vậy, ngập ngừng giây lát rồi ngỏ ý muốn xin vài ổ mì dư thừa đem về cho cha mẹ. Lòng hiếu thảo của nó đã khiến cho vị
quý tộc và nhiều du khách cảm động rơi lệ. Vị quý tộc ôm nó vào lòng và nói:
- Hỡi con, điều con vừa xin là chuyện nhỏ, và đó chính là bổn phận của ta, ta biết ta sẽ phải làm gì cho con và gia đình con. Nhưng câu hỏi của ta là sau này lớn lên con ước mơ sẽ làm gì ?
"Thằng Rái Cá" chỉ tay vào vị bác sĩ khi nãy cấp cứu hồi sinh cho đứa trẻ bị nạn, trả lời:
- Lớn lên, con muốn làm việc cứu người như ông kia.

- Ồ, con muốn làm bác sĩ, tốt lắm! Với ta đó cũng là chuyện nhỏ thôi, ta sẽ giúp con.

Câu chuyện nhỏ trên đây có phần kết luận không nhỏ mà thật là vĩ đại, bởi vì đứa trẻ bị chết đuối hụt có tên là Winston Churchill, sau này là vị Thủ Tướng đã làm rạng danh nước Anh, một vĩ nhân cực kỳ tài giỏi lỗi lạc của thế giới vào thời Đệ Nhị Thế Chiến.

- Còn "thằng Rái Cá", cậu bé đã cứu mạng Churchill tên là Fleming, sau này trở thành vị bác sĩ tài ba lừng danh hoàn cầu. Fleming, chính là nhà bác bọc đã tìm ra thuốc trụ sinh Penicilin, cứu mạng biết bao nhiêu người trên thế giới. Ông đích thực là vị ân nhân vĩ đại của cả nhân loại.
Từ khởi đầu, chuyện chỉ là một chuyện nhỏ, sự hy sinh, vị tha, sự cho đi rất nhỏ nhoi! Nhưng nhờ đó, thành quả sau này đem đến cho cả nhân loại đã vô cùng lớn lao kỳ vỹ.

 
Câu chuyện còn thêm cho phần kết luận điều lý thú nữa, là một ngày nọ, thủ tướng Churchill bị lâm trọng bịnh đến nỗi đã hôn mê, nhiều bác sĩ phải lắc đầu. Tính mạng ông ở vào lúc nguy kịch nhất, thì Fleming xuất hiện như một tiền duyên định mệnh và vị bác sĩ tài ba này, đã lại một lần nữa cứu sống người bạn cố tri của mình. Khi tỉnh dậy sau cơn mê, mở mắt ra nhìn thấy Fleming, Churchill ngạc nhiên xúc động và nói rằng:
- Fleming ! Có phải cứ mỗi lần tôi sắp chìm, Chúa lại cho bạn tới vớt tôi lên?
- Churchill, chúng ta hãy cám ơn Chúa ! Nhưng không hẳn là tôi, (Fleming giơ ra một viên thuốc nhỏ tí xíu) bởi cái này đây, chính cái này đã cứu bạn đó ... Chuyện nhỏ mà!
Nguồn: [Đọc trên internet và chia sẻ....]

P/s:
Alexander Fleming - nhà vi trùng học nổi tiếng nước Anh

Alexander Fleming sinh ngày 6-8-1881 trong một trang trại gần thành phố Darvel nước Anh
Ông là người có công tìm ra chất Penicillin - thuốc kháng sinh ngày nay- cứu sống hàng triệu sinh mạng. Nhờ phát minh này, tên tuổi Alexander Fleming nổi tiếng khắp thế giới và nổi tiếng mọi thời đại.
Nhiều bác sỹ cho rằng Penicillin là tiến bộ y học lớn nhất mà thế giới đã biết từ trước đến giờ. Nhờ có Penicillin, những nhiễm khuẩn thông thường đã bị đẩy lùi. Nhiều loại Penicillin bây giờ đã được sản xuất, được cấu trúc một cách chuyên biệt cho các bệnh nhiễm khuẩn riêng biệt bằng đường uống cũng như tiêm. Có thể nói Penicillin đã làm thay đổi thế giới.
Năm 1945, Alexander Fleming được nhận Giải thưởng Nobel cùng với Chain và Florey, những người đưa Penicillin vào quy trình công nghệ sản xuất ở Mỹ.
Ông đột ngột qua đời vào ngày 11-3-1955 tại Luân Đôn, Anh

23/2/13

Những viên đá cuộc đời

Một giáo sư nổi tiếng của trường Quốc Gia Hành Chánh được mời trình bày cho 15 nhà lãnh đạo các công ty lớn về đề tài : Làm thế nào để lập kế hoạch thời gian tốt nhất ?

Ông có một giờ để truyền đạt nội dung đề tài.

Trước nhóm người ưu tú này, ông bình thản nhìn từng người rồi nói : “Chúng ta sẽ thực hiện một cuộc thí nghiệm nhé”.

Từ gầm bàn, vị giáo sư lấy lên một bình thủy tinh lớn khoảng 4 lít và khẽ đặt xuống trước mặt mọi người. Sau đó, ông lấy ra hơn một chục viên đá lớn cỡ quả banh tennis và đặt cẩn thận từng viên vào bình.

Khi bình đầy đến miệng không thể bỏ thêm viên đá nào được nữa, ông ngẩng đầu lên nhìn nhóm học viên và hỏi : “Bình đã đầy chưa nào ?”

Cả lớp trả lời : “Rồi ạ”.

Ông đợi thêm vài giây rồi hỏi tiếp : “Thật chứ ?”

Rồi ông lại cúi xuống và lôi ra từ dưới bàn một túi đầy sỏi. Ông tỉ mỉ đổ sỏi lên đá rồi lắc nhẹ bình. Những hòn sỏi len qua đá và xuống… tận đáy bình. Vị giáo sư lại đưa mắt lên nhìn cử tọa và hỏi : “Bình đã đầy rồi chứ ?”

Lần này những học viên đã hiểu ý ông. Một người trong bọn họ thưa : “Có lẽ là chưa ạ !”

Ông trả lời : “Hay lắm !”

Ông lại cúi xuống và lần này ông lấy ra một túi cát. Ông cẩn thận đổ cát vào bình. Cát lại bít kín những lỗ hổng giữa đá và sỏi. Một lần nữa ông lại hỏi : “Bình đã đầy chưa ?”

Lần này, không ngập ngừng, học viên đồng loạt đáp : “Thưa, chưa ạ !”

Vị giáo sư lại nói : “Hay lắm !”

Đúng như các học viên dự đoán, ông cầm bình nước trên bàn và đổ đầy đến miệng bình thủy tinh lớn. Ông ngẩng đầu lên nhìn nhóm học viên và hỏi : “Thế anh chị nghĩ là chân lý nào được chứng minh qua thí nghiệm này ?”

Nghĩ đến chuyên đề buổi học, người học viên bạo dạn nhất nhóm trả lời cách xác đáng :

“Điều đó chứng minh rằng ngay cả khi ta tưởng lịch sinh hoạt của mình đã kín, nếu ta thật sự muốn, ta vẫn sắp xếp được thêm nhiều cuộc gặp gỡ, thêm nhiều việc cần làm ạ.”

“Không, vị giáo sư trả lời, không phải vậy đâu. Chân lý quan trọng thí nghiệm này chứng minh cho ta là : nếu ta không bỏ trước vào bình những viên đá lớn, thì sau đó ta không thể để hết mọi thứ vào bình được”.

Theo sau là một khoảng thời gian lắng đọng, mọi người đều nghiệm thấy điều này thật có lý.

Vị giáo sư liền nói : “Những hòn đá lớn trong cuộc đời anh chị là gì ?

Sức khỏe ? Gia đình ? Bạn bè ? Thực hiện những ước mơ ? Làm những gì mình yêu thích ? Học hỏi ? Nghỉ ngơi ? Bảo vệ một lý tưởng ? Hoặc bất cứ thứ gì khác ?”

“Điều nên nhớ là hãy sắp xếp những viên đá lớn trong đời ta trước. Thay vì để cho những điều nhỏ nhặt (sỏi, cát), lấp đầy đời ta bằng những điều vớ vẩn, ta sẽ không có đủ thời gian cho những điều quan trọng.

Vậy luôn hãy nhớ câu hỏi này :“Đâu là những viên đá lớn trong đời tôi ? Và hãy dành thời giờ ưu tiên cho chúng”.

Nói xong, vị giáo sư chào cử tọa và từ từ bước ra khỏi phòng.
(Sưu tầm từ internet)

12/12/11

Điều quan trọng ở đàn ông là biết cân bằng cuộc sống

Không ăn chơi, nhưng đừng ngại tham gia để biết. Không bồ bịch, nhưng đừng tự giới hạn mối quan hệ của mình. Bản lĩnh đàn ông là quan hệ đúng mực, dừng lại đúng lúc. Vợ có thể giận, con có thể trách, nhưng sợ vợ giận, sợ con trách, con sẽ là nô lệ.

Từ: TT
Đã gửi: 07 Tháng Mười Hai 2011 10:36 CH

Gửi hai thằng con trai sắp trưởng thành của bố!

Tụi con có thể tìm được rất nhiều định nghĩa thế nào là người đàn ông tốt, thế nào là một người chồng tốt trên Internet. Có rất nhiều bài viết về đề tài này từ một số người, có thể từ một số cô cậu chưa biết gì về cuộc sống hôn nhân, có thể từ một số người đang tìm hiểu mơ ước về nửa kia của họ, cũng có thể từ một số người may mắn có một phần và tự viết thêm vài phần nữa, và cũng có thể từ những người đang bị vấn đề tâm lý: hôn nhân, gia đình, tình cảm đổ vỡ. Thực tế là đấu trường tốt nhất các con ạ!

Làm một người đàn ông tốt là một điều tuyệt vời. Là một người chồng tốt càng một điều tuyệt vời hơn. Nhưng, cân bằng cuộc sống của chính bản thân mình là điều duy nhất bố khuyên các con. Bố muốn đi sâu vào việc người chồng tốt, để chuẩn bị tâm lý cho các con sau này, trước khi các con lập gia đình. Bắt buộc các con phải là người chồng tốt.
Theo một số lý thuyết: siêng làm, kiếm tiền giỏi, nếu được thì năm ba miếng đất, vài chiếc xe hơi, chung thủy, không bồ bịch, không chơi bời, không ăn nhậu, không hút chích, chăm lo gia đình, nuôi nấng con cái, dạy dỗ việc học, quan tâm tinh thần, sự phát triển, kiến thức của con cái, và còn có thể rất, rất nhiều cái gạch đầu dòng nữa.

Nhưng có điều, nếu con làm được tất cả các gạch đầu dòng trên (bố không tin có người làm nổi), chưa chắc vợ con đã hài lòng, con của con đã hài lòng. Con đừng tin có một người nào đó muốn có ít hơn. Khi họ chưa có, họ muốn có, khi họ đã có, họ muốn thêm, khi đã có thêm, họ muốn nữa, khi đã có nữa, họ sẽ bắt đầu lựa chọn cái nào nên thêm, và cái nào nên bỏ. Cái họ muốn thêm, hay họ muốn bỏ đều có thể ‘giết chết’ con.

Bố nhìn thấy đa số phụ nữ đều muốn nhiều hơn nữa, các con của họ muốn hơn thế nữa. Mong muốn được nhiều hơn từ vợ, từ con của mình cũng là điều xứng đáng. Nếu con có thể làm được, con cứ làm. Cuộc đời đẹp vậy sao? Một giấc mơ tuyệt vời như vậy sao? Giấc mơ đẹp thật, nhưng cũng phải thức giấc. Bố không khuyên con không nên là người chồng tốt, nhưng bố khuyên con quan trọng nhất ở một người đàn ông là cân bằng cuộc sống.

Cân bằng cuộc sống là gì: Điều gì phải làm cho vợ, cho con, thì bắt buộc phải làm. Điều gì phải làm cho sự nghiệp, thì bắt buộc phải làm. Điều gì phải làm cho bạn bè, người thân, cho anh em, cha mẹ, thì cũng bắt buộc phải làm. Điều gì phải làm cho chính bản thân mình, cũng bắt buộc phải làm. Nếu cần thiết phải có quan hệ mới bên ngoài, đừng ngại. Nếu cần thiết phải ăn chơi, đừng ngại. Nếu cần thiết phải làm đau lòng vợ con, đừng ngại. Hãy chứng tỏ bản lĩnh đàn ông.

Một ngày nào đó một sự cố xảy ra, trái tim của con có thể tan nát. Bố không mong điều đó xảy ra với các con, hay bất kỳ ai trên cuộc đời này, nhưng chuẩn bị tâm lý bản lĩnh đàn ông là một điều cương quyết. Không ăn chơi, nhưng đừng ngại tham gia để biết. Không bồ bịch, nhưng đừng tự giới hạn mối quan hệ của mình. Bản lĩnh đàn ông là quan hệ đúng mực, dừng lại đúng lúc. Vợ có thể giận, con có thể trách, nhưng sợ vợ giận, sợ con trách, con sẽ là nô lệ.



Trước khi là một người đàn ông tốt, trước khi là một người chồng tốt, nên nhớ con là một người đàn ông. Một ngày nào đó, vợ con sẽ hiểu, con của con sẽ hiểu, có thể họ sẽ ngưỡng mộ con hơn. Nhưng nếu vợ con không hiểu, con của con không hiểu, hãy giải thích cho họ hiểu. Nếu họ vẫn không hiểu, hãy giải thích tiếp cho họ hiểu. Nếu họ vẫn chưa hiểu, hãy tự an ủi rằng họ không phải đàn ông. 
Sưu tầm từ vnexpress.net

5/1/11

Top 5 câu hỏi mà nhà tuyển dụng thường dùng

Dĩ nhiên là bạn không thể dự đoán trước được hết tất cả các câu hỏi mà nhà tuyển dụng sẽ đưa ra khi phỏng vấn. Tuy nhiên, họ có xu hướng lựa chọn một số câu hỏi chung mà bạn có thể chuẩn bị trước để trả lời thật hiệu quả khi bước vào cuộc phỏng vấn chính thức. Tổng hợp từ nhiều nguồn, Vietnamlearning xin cung cấp một số câu hỏi mà bạn có thể sẽ phải đối mặt khi phỏng vấn.

1. Hãy cho tôi biết về bạn

Câu hỏi mở này sẽ cung cấp cho nhà tuyển dụng các thông tin cơ bản về mức độ hiểu biết của bạn. Bởi mục đích chính của nhà tuyển dụng chính là lý do mà bạn nghĩ rằng bạn là người thích hợp nhất cho vị trí tuyển dụng. Hãy lựa chọn một câu trả lời thông minh để thuyết phục nhà tuyển dụng ngay từ bước đầu tiên. Các thông tin mà bạn nên đưa ra: giới thiệu sơ lược về công việc của bạn hiện nay và đưa ra các kinh nghiệm mà bạn cho là phù hợp với vị trí tuyển dụng, tóm lược quá trình công tác và những thành công đã đạt được; giới thiệu về các mặt mạnh của bạn; định hướng nghề nghiệp mà bạn mong muốn, giải thích rõ những kinh nghiệm mà bạn đã có phù hợp với vị trí tuyển dụng; có thể đặt câu hỏi ngược về vị trí tuyển dụng và bày tỏ sự quan tâm tới vị trí đó để kết thúc phần giới thiệu bản thân.

2. Lý do mà bạn nghĩ rằng bạn là người phù hợp cho vị trí này?

Mặc dù, đây không hẳn là một câu hỏi yêu cầu bạn trình bày về khả năng thực hiện các nhiệm vụ có liên quan tới vị trí tuyển dụng, nhưng bạn vẫn cần thuyết phục được nhà tuyển dụng về sự phù hợp của bạn với vị trí đó. Để trả lời được câu hỏi này, bạn cần tìm hiểu trước về tiêu chí hoạt động, chiến lược phát triển và các giá trị của công ty đang tuyển dụng.

3. Bạn nghĩ sao nếu bạn trúng tuyển vào vị trí này?

Với câu hỏi này, nhà tuyển dụng muốn biết về những lợi ích mà bạn có thể mang lại, đồng thời cũng muốn tìm hiểu cách mà bạn sẽ sử dụng năng lực vào việc gia tăng giá trị cho công ty khi bạn trúng tuyển vào vị trí còn thiếu. Trên thực tế, đây là cơ hội tốt để bạn có thể kể về các thành tích đã đạt được và bày tỏ phương pháp mà bạn sẽ sử dụng để góp phần vào quá trình phát triển của công ty.

4. Bạn tự đánh giá khả năng làm việc nhóm của mình như thế nào?

Mặc dù bạn có thể làm việc độc lập và ít bị giám sát, nhưng vẫn có khá nhiều thời điểm bạn cần gặp gỡ và trao đổi thông tin với sếp, bạn đồng nghiệp cùng phòng hoặc khác phòng. Và trên thực tế, sự thành công của một doanh nghiệp là sự đóng góp của các nhóm làm việc chứ không phải của riêng một cá nhân nào. Vì vậy, cho dù năng lực cá nhân có tốt đến đâu đi nữa, bạn vẫn phải thể hiện được khả năng hòa nhập của mình với các thành viên khác trong nhóm.

5. Nhược điểm của bạn là gì?

Các nhà tuyển dụng rất thích sử dụng câu hỏi này và đây cũng là cơ hội để họ lọc được các ứng viên sáng giá cho vị trí tuyển dụng. Nếu bạn nói rằng bạn không có nhược điểm, họ sẽ cho rằng bạn là người quá tự mãn về bản thân và điều này có thể gây khá nhiều phiền toái bởi các câu hỏi tiếp theo của nhà tuyển dụng. Vì vậy, câu trả lời hiệu quả nhất là nên suy nghĩ trước để biến các nhược điểm đó thành thế mạnh riêng cho bạn. Ví dụ như: đôi khi bạn tự áp đặt cho bản thân những mục tiêu để hoàn thành công việc được tốt hơn, hoặc bạn là người quá cầu toàn. Với những lý do như vậy, bất kỳ nhà tuyển dụng nào cũng sẽ hài lòng với câu tra rlowif của bạn.

Hy vọng rằng với một số gợi ý trên, bạn có thể chuẩn bị tốt câu trả lời cho các câu hỏi tưởng chừng rất đơn giản nhưng lại có khả năng ghi điểm cao trong một cuộc phỏng vấn.
Nguồn: vietnamlearning.vn

10/3/10

6 cách để viết một bộ hồ sơ chào hàng thuyết phục

Bạn đang cần phải viết một bộ hồ sơ chào hàng thật ấn tượng. Có lẽ bạn là người có trách nhiệm phải thuyết phục một vị khách hàng đang rất hài lòng hoặc, ngược lại, có thể là phải thuyết phục một nhóm người nào đó, hay bất cứ cái gì nằm giữa hai thái cực này.

Cũng có lẽ là ai đó đột nhiên yêu cầu bạn phải đưa ra một bản kế hoạch chào hàng (Request for proposal – RFP - hồ sơ mời thầu). Hay là bạn được mời trả lời cho một bản RFP. Hay bạn cũng có thể phải chọn phương pháp khó khăn nhất - một buổi nói chuyện trao đổi với một khách hàng tiềm năng về những gì mà vị khách hàng tiềm năng này cần.

Dù bất cứ trường hợp nào, bạn cũng cần phải tìm ra những cách để viết ra một bản kế hoạch chào hàng sao cho bản thân bạn và công ty tạo được sự khác biệt và vượt trội hơn so với đối thủ. Chỉ ra được những cách để bạn có thể tạo ra những kết quả cao hơn. Và chắc chắn là phải không gây ảnh hưởng gì cho bản than về sau.

Dưới đây là 6 cách được sử dụng nhiều nhất nhằm giúp bạn tăng cơ hội để tạo sự khác biệt và dành được món hợp đồng kỳ vọng đồng thời có thể giảm thiểu những mạo hiểm.

1. Hãy sẵn sàng đáp lại.

Nếu bản kế hoạch của bạn là để phản hồi cho một RFP thì bạn đã có được một công thức. Hãy thực hiện từng bước như công thức đó hướng dẫn một cách chính xác.

Ít nhất thì hãy cẩn thận với những gì bạn muốn thêm thắt vào đó. Hãy nhớ là bạn có thể được cộng điểm nhờ vào cách bạn sáng tạo dựa trên công thức có sẵn – và cách bạn lắng nghe thế nào.

Điểm rắc rối là các bản RFP thường yêu cầu bạn phải thể hiện sự sáng tạo, kỹ năng giải quyết vấn đề, và quan điểm của mình. Và bản thân bạn cũng muốn bản thân mình nổi bật so với đám đông còn lại. Mánh lới ở đây là bạn phải tìm ra một con đường trung gian, một cách để vừa thỏa mãn các yêu cầu của RFP vừa cho thấy là bán cầu não phải của bạn vẫn đang làm việc rất tốt.

Không có RFP nào? Điều đó có nghĩa là nhiều không gian để thể hiện hơn khi bạn không bị hạn chế bởi khuôn khổ của RFP.

Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với nhiều trách nhiệm cần hoàn thành hơn. Bạn không phải chỉ đi theo một con đường, bạn còn phải giúp tạo ra nó.

Nếu bạn đang làm việc trong những ngành nghề đặc biệt, bạn cần phải nắm rõ về các Nhu cầu và các giải pháp hình thành một thị trường. Nhu cầu là là cơ sở để phân khúc thị trường, là nền tảng để marketing đưa ra giải pháp và chiến lược marketing mix. Marketing nhìn nhu cầu khách hàng theo làm 3 loại: nhu cầu đã được đáp ứng và thỏa mãn, nhu cầu đã được đáp ứng nhưng chưa thỏa mãn, nhu cầu chưa được đáp ứng.


Nếu bạn đang làm việc trong những ngành nghề đặc biệt, bạn cần phải nắm rõ về các nhu cầu của khách hàng, về những vấn đề mà khách hàng muốn đề cập đến, về mối quan hệ trong quá khứ với các người bán khác, và nhiều vấn đề khác; nếu không làm được như thế, bạn chỉ đang đoán mò thôi. Để nắm rõ các yêu cầu đó cần làm 3 việc:

Đầu tiên, hãy tìm hiểu. Nghiên cứu về ngành và công việc kinh doanh của khách hàng. Chỉ có sự khôn ngoan và khéo léo không thôi sẽ không giúp bạn đạt được những kết quả thực sự.

Thứ hai, hãy đặt câu hỏi, và biết lắng nghe. Nếu bạn tìm hiểu kỹ lưỡng và hỏi đúng những câu cần hỏi, chính khách hàng của bạn sẽ là người viết ra bản kế hoạch chào hàng.

Cuối cùng, hãy cẩn trọng. (Đọc mục số 4 để hiểu rõ hơn về nguy cơ đưa ra quá nhiều).

2. Hãy dùng từ dễ hiểu.

Không phải tất cả RFP đều giống nhau. Nhưng dù là các hồ sơ chào hàng của các dịch vụ phát triển Web hay các công trình kỹ sư mang tính kỹ thuật cũng nên dễ đọc và thu hút. Điều đó càng cần thiết khi các kỹ sư và những người không phải là kỹ sư đều có ảnh hưởng tới quyết định mua hàng, và điều này rất thường xảy ra.

Cho nên, hãy viết giống như bạn đang nói. Tránh các biệt ngữ trừ khi nó cần thiết để trả lời các yêu cầu trong RFP (và kể cả như vậy, hãy dùng từ đó ít thôi). Hãy kết nối với người đọc của mình như là bạn đang đứng đối mặt với họ vậy.

Hãy thư giãn.

Hãy cẩn thận với từ ngữ. Hãy tự hỏi bản thân, Tại sao tôi lại viết cái này? Ai là người sẽ đọc nó? Và các câu hỏi khác.

Sau khi đã hoàn thành, hãy kiểm tra lại từng từ, từng câu, và từng đoạn. Bạn phải kiểm tra sự cần thiết của các từ đó, và vị trí của nó đã phù hợp với kết cấu trang viết chưa.

Nói cách khác, bạn cần bám sát vào đề tài của mình.

3. Hãy dùng tất cả khả năng của mình

Phải luôn tỏ ra bạn sẵn sàng trả lời. Dùng đúng từ ngữ sẽ giúp cho hồ sơ chào hàng của bạn được tiếp nhận dễ dàng hơn và được nhớ tới.

Tuy nhiên, người đọc của bạn sẽ dùng cả hai bán cầu não để suy xét. Họ sẽ lắng nghe theo các đề xuất mang tinh lý tính lẫn cảm tính.

Cho nên, hãy kiểm tra xem bản hồ sơ chào hàng của bạn trôngcảm thấy như thế nào.

  • Tìm kiếm một chuyên gia đồ họa để họ thiết kế biểu mẫu cho bạn. Hãy yêu cầu họ thiết kế ra một cái gì đó giống như từ một tạp chí hơn là giống một bản tóm tắt luật. Nếu bạn tự thực hiện hồ sơ chào hàng, hãy tìm cái gì đó phù hợp với khả năng về phần mềm, phần cứng, và nhân sự của bản thân công ty.
  • Hãy dùng các hình ảnh giúp thể hiện câu nói của mình. Các nghiên cứu đã cho biết là một hình ảnh hấp dẫn là thứ mà mắt tìm đến đầu tiên trên một trang giấy. Điểm cộng dành cho các hình ảnh có sự xuất hiện của con người.
  • Hãy dùng các hộp hội thoại. Đây là một trong các yếu tố thu hút sự chú ý khác. Những chuyên gia sử dụng mail trực tiếp rất thấu hiểu mánh khóe này.
  • Hãy dùng trang lót bìa khôn ngoan. Đây là vị trí đắt tiền nhất trong các vị trí quảng cáo của một tờ tạp chí. Hãy đặt một hình ảnh nào đó vào cùng với lời chú thích, thêm vào đó là một lời chứng nhận chất lượng hay một hộp hội thoại.

Hãy thực hiện theo các hướng dẫn này, và bạn đã tạo được một sự khác biệt khá lớn so với các đối thủ khác rồi đấy.

4. Đừng đưa ra quá nhiều.

Quả thật là cảm giác muốn nói về khách hàng nhiều hơn và về bản thân ít hơn là rất cám dỗ. Nhưng từ khóa là “hãy cẩn thận”.

Điển hình, bạn có thể cho rằng đặt logo của khách hàng lên trang bìa của hồ sơ chào hàng là một hành động khôn ngoan. Nhưng điều đó cũng rất dễ gây phản ứng ngược trừ khi bạn sử dụng cùng tiêu chuẩn đồ họa cao như khách hàng của bạn dùng.

Nếu bạn không có hình ảnh logo của khách hàng với độ phân giải lớn cùng một bản chính sách sử dụng hình ảnh của công ty đó thì hãy dùng những cách khác để thể hiện sự quan tâm của mình. Không có gì là tệ hơn việc để cho một khách hàng tiềm năng nhìn vào trang bìa hồ sơ chào hàng của bạn và phải thốt lên: “Họ đã làm gì với logo của chúng ta thế này?”.

Hãy cẩn thận với việc đưa ra quá nhiều. Khi quá sốt sắng trong việc mời chào khách hàng, bạn có thể sẽ đưa ra một ý tưởng hay một thiết kế, hay một giải pháp mà khách hàng cần. Vấn đề là, các ý tưởng, thiết kế, và giải pháp đó có thể cuối cùng sẽ được thực hiện tại một công ty nào khác.

5. Mua hàng thông minh.

Bạn có thể chọn việc mua một phần mềm viết hồ sơ tuyệt diệu nào đó đang được bán. Khi được lựa chọn khôn ngoan, phần mềm hỗ trợ viết hồ sơ chào hàng quả thật là một công cụ tuyệt vời, với các biểu mẫu dễ điều chỉnh theo ý thích khách hàng có thể giúp bạn tiết kiệm được một khoảng thời gian quí giá phải ngồi chỉnh sửa hồ sơ.

Nhưng nó cũng không phải là một giải pháp phù hợp với tất cả mọi người. Một nghiên cứu nhỏ trước khi mua có thể giúp bạn tìm được phần mềm tốt nhất thỏa mãn các điều kiện của mình, tiết kiệm được rất nhiều thời gian và chi phí về sau.

Hãy dành thời gian để định ra các nhu cầu của mình và tìm các gói phần mềm có các tính năng phù hợp:

  • Có nhiều người cùng góp sức vào việc thực hiện hồ sơ hay không? Trong trường hợp đó, một ứng dụng dựa trên nền tảng Web cho phép nhiều người truy cập sẽ rất hữu ích.
  • Bạn cũng sẽ muốn những tính năng hỗ trợ việc hợp tác để các thành viên trong nhóm có thể cùng làm việc với nhau hoàn thành bộ hồ sơ. Nếu bạn là người duy nhất thực hiện bộ hồ sơ này, một ứng dụng ít phức tạp hơn là đủ thỏa mãn nhu cầu của bạn rồi.

Ngoài ra cũng cần xem xét các điểm sau:

  • Giá cả: đừng để tiền bạc là yếu tố quyết định duy nhất. Với giá trung bình từ 29$ tới hơn 100$, xác định ngân sách của mình sẽ giúp bạn rất nhiều trong việc định hướng được phần mềm nào thích hợp.
  • Bản dùng thử. Rất nhiều doanh nghiệp tặng kèm các bản dùng thử cùng với hồ sơ chào hàng. Mặc dù không thể đầy đủ bằng bản chính thức, các bản dùng thử cũng phần nào giúp bạn xác định được là nó đã là phần mềm phù hợp nhất với mình chưa mà không cần phải chi ra quá nhiều tiền.
  • Sự bảo đảm. Bất cứ một doanh nghiệp phần mềm nào cũng sẽ đưa ra một sự bảo đảm về chất lượng nhất định, ví dụ như, sự bảo đảm hoàn tiền lại. Nếu bạn tìm hiểu trước khi mua, bạn chắc sẽ không cần đến sự bảo đảm này, nhưng có bảo đảm thì vẫn thấy an toàn hơn.

Nhưng kể cả phần mềm kỹ thuật xuất sắc nhất cũng không thể thỏa mãn tất cả các khoảng trống cho bạn được. Nó còn cần việc thực hiện đúng các phần còn lại.

6. Ghi nhớ ngữ cảnh.

Hồ sơ chào hàng thường chỉ là các cột mốc. Nó giúp bạn bước vào trò chơi và có lẽ, bám sát với cuộc chơi.

Chiến thắng còn bao gồm việc ghi bàn trong nhiều điều kiện – giá cả, sự phù hợp, lòng tin và một số những yếu tố vô hình và hữu hình khác. Một hồ sơ chào hàng được viết ra sẽ giúp cân bằng cuộc chơi (một chút) và giúp đẩy sự so sánh lên giữa các đối thủ với nhau.

Một bộ hồ sơ chào hàng hoàn hảo sẽ giúp bạn rất nhiều, đặc biệt là khi bạn nói rằng bạn luôn hướng tới những kết quả tốt nhất trong mọi việc bạn làm. Nếu thực tế những gì bạn đưa ra không tương ứng với những gì bạn đã nói thì bạn sẽ gặp rất nhiều khó khăn.

Nói cách khác, bất cứ thứ gì chưa đạt được tới tầm nổi bật sẽ là thất bại. Nó đã thất bại trong việc giúp bạn vượt lên các đối thủ khác. Nó thất bại trong việc thể hiện tính ưu việt của bạn. Nó thất bại trong việc đem đến cho bạn một lợi thế khi mà bạn không biết rõ những người khác đang giở trò gì.

Theo Vietnam Branding

24/12/09

Bí quyết thương lượng mức lương cao

Khi người phỏng vấn đặt câu hỏi về lương bổng, bạn nên trả lời ra sao? Đừng vội vã nói ngay mức lương mà bạn mong muốn. Hãy khéo léo “hoãn” lại giây phút quan trọng này cho các buổi phỏng vấn sau. Chỉ cần nắm vững một số “bí kíp” và thêm một chút khéo léo, bạn sẽ dễ dàng thương lượng được mức lương mơ ước.

1. Có nên trả lời câu hỏi về lương bổng ngay ở vòng đầu cuộc phỏng vấn?
Bạn không nên, đặc biệt nếu đó là các vòng phỏng vấn đầu tiên và bạn chưa chắc mình được nhà tuyển dụng “chấm”. Nếu người phỏng vấn hỏi bạn “Anh/Chị đề nghị mức lương bao nhiêu?”, bạn có thể trả lời một cách “vô thưởng vô phạt” như: “Qua vòng đầu phỏng vấn này, tôi nghĩ mình cần hiểu rõ hơn về các yêu cầu cụ thể của công việc. Tôi xin phép được đề cập đến mức lương trong các buổi phỏng vấn sau.”

2. Đâu là mức lương thỏa đáng?

Nhiều ứng viên cho rằng họ xứng đáng được hưởng mức lương cao hơn thu nhập hiện tại vì cho rằng kinh nghiệm và trình độ của họ đã được nâng cao, vì họ sẽ phải gánh vác nhiều trách nhiệm hơn, vì tình hình vật giá ngày một leo thang... Tuy nhiên, nhà tuyển dụng thường xét lương cho ứng viên dựa theo mức lương hiện tại và trách nhiệm mới mà ứng viên sẽ đảm nhận sau này. Vì vậy bạn cần đánh giá khách quan năng lực của mình để đưa ra mức lương phù hợp.

3. Khả năng thực sự là nhân tố quyết định mức lương của bạn
Để có mức lương mong muốn, bạn cần chứng minh được giá trị và khả năng làm việc thực sự của mình. Bạn nên tránh đề cập đến mức lương cũ nếu nhà tuyển dụng không hỏi đến. Nhưng nếu nhà tuyển dụng muốn biết mức lương hiện tại, bạn hãy cho họ biết và trình bày sự khác biệt giữa công việc cũ và công việc ứng tuyển, nhấn mạnh những nhiệm vụ mới mà bạn sẽ đảm trách.

Đừng bao giờ giải thích vì sao bạn muốn lương cao hơn mức hiện tại bằng những lý do trẻ con như “Công ty tôi trước đây ở Bình Dương, chi phí sinh hoạt khá thấp. Nay Quý công ty tọa lạc ở khu vực trung tâm nên chi phí sẽ đắt đỏ hơn…”

4. Trực tiếp hỏi về mặt bằng lương trong công ty
Xin chúc mừng, bạn đã vào được vòng phỏng vấn cuối cùng và giây phút quan trọng đã đến rồi đây. Nhà tuyển dụng sẽ hỏi bạn “Anh/Chị đề nghị mức lương bao nhiêu?” Bạn sẽ trả lời câu hỏi này như thế nào?

Bạn có thể hỏi ngược lại nhà tuyển dụng “Ông/Bà có thể cho biết mức lương tương ứng dành cho vị trí tương đương?” hoặc “Ông/Bà có thể cho biết ngân sách của công ty dành cho vị trí này?” Câu trả lời của nhà tuyển dụng sẽ giúp bạn định được mức lương phù hợp.

5. Khéo léo trao đổi về lương bổng
Bạn nên tránh những câu trả lời như “Đối với tôi, lương bổng không phải là vấn đề quan trọng nhất, tôi mong muốn được học hỏi và rèn luyện trong một môi trường năng động, sáng tạo và chuyên nghiệp như Quý công ty…” Đây quả là câu trả lời làm “mát lòng mát dạ” nhà tuyển dụng. Nhưng cẩn thận đấy, nhà tuyển dụng có thể sẽ nghĩ rằng bạn thiếu kinh nghiệm, nên có cơ hội gì đến là nhận ngay mà không cần cân nhắc mức lương. Khi đó bạn sẽ mất cơ hội thương lượng được mức lương mong muốn.

6. Cân nhắc vấn đề “lương + bổng”
Người Việt Nam rất chính xác khi dùng cụm từ “lương bổng”. Nghĩa là ngoài “lương” (salary), bạn còn được hưởng “bổng” (benefit). Bổng là các lợi ích khác ngoài lương chính thức mà bạn được hưởng từ công ty và không phải chịu thuế. Vì vậy khi thương lượng lương, bạn nên lưu ý các ”bổng” khác ngoài lương như lương tháng 13, tiền thưởng (bonus) hàng năm, chi phí giải trí, chi phí khám bệnh, cơ hội đào tạo, được chia cổ phần của công ty… Nếu bạn được tuyển vào công ty, hãy yêu cầu nhà tuyển dụng nêu rõ và cụ thể những nội dung này trong thư mời làm việc (offer letter).

Ngoài ra, hãy nhớ rằng lương ròng (net salary) sẽ là mức lương sau khi trừ đi tất cả các khoản khác như thuế thu nhập cá nhân, bảo hiểm y tế, bảo hiểm xã hội, kinh phí công đoàn…

7. Làm gì khi bạn rất thích công việc nhưng mức lương không như mong đợi?
Trong trường hợp bạn rất thích công việc và được nhà tuyển dụng mời làm việc, nhưng mức lương không như bạn mong đợi, đừng vội từ chối ngay mà hãy trả lời rằng bạn cần suy nghĩ thêm. Điều đó cho thấy bạn rất quan tâm đến công việc. Vài ngày sau buổi phỏng vấn, bạn hãy gọi điện cho nhà tuyển dụng xem họ có quyết định nào khác về mức lương mà bạn mong muốn hay không. Khi đó, bạn có thể đưa ra quyết định cuối cùng.

2/12/09

6 mẹo giúp bạn đổi việc thành công

Bạn đang có kế hoạch thay đổi việc làm và đang cân nhắc những yếu tố giúp bạn thành công. Một số mẹo nhỏ có thể giúp bạn với điều kiện bạn suy nghĩ thật nghiêm túc để không phạm sai lầm nào ở “hành trình” tiếp theo của mình.

1. Biết rõ mình muốn
2. Bạn có thế mạnh trong lĩnh vực nào
3. Lương cao chưa phải là lý do hàng đầu
4. Bạn yêu thích và đam mê công việc nào
5. Chuẩn bị một CV thật ấn tượng
6. Tạo dựng và phát triển tốt các mối quan hệ

Xem chi tiết bài viết tại Vietnamworks.com

18/9/09

Nghề Sales - Bán hàng bằng cả trái tim


Bất cứ ai cũng hiểu rằng đội ngũ nhân viên bán hàng (salesman, seller) năng động và hiệu quả là yếu tố thành công chính cho sự phát triển thịnh vượng của hầu hết các công ty trong môi trường kinh doanh ngày nay. Chính vì vậy, nghề sales (bán hàng) đang trở thành một trong những nghề hấp dẫn và đầy lôi cuốn với lao động trẻ. Và hấp dẫn hơn, không nhất thiết phải tốt nghiệp đại học, cao đẳng mới làm sales được. Bạn còn mong đợi gì hơn thế nữa?

Thành công hay thất bại của một nhân viên bán hàng được đo đếm bằng chính doanh thu mà họ mang đến cho công ty.

Nhân viên sales thường được biết đến như những người có tài ăn nói, lanh lợi và nhất là khả năng nắm bắt tâm lý khách hàng (KH). Đạt được điều đó đòi hỏi mỗi người làm sales luôn phải nỗ lực trong công việc.

Tiềm năng nghề sales

Có không ít người có thái độ không tốt đối với những nhân viên sales bởi họ cho rằng những người đó là những người tiếp thị, chuyên gõ cửa từng nhà để ra bán những thứ hàng hóa ế ẩm, chất lượng thấp bằng cái giọng lưỡi vô cùng dẻo. Thậm chí, còn có người cho rằng những người làm sales là những “chuyên gia đeo bám” cho đến khi KH chấp nhận mua những hàng hóa chất lượng thấp của họ mới thôi. Họ cho rằng chỉ những người không có việc làm, những người trình độ thấp mới đi làm nghề này…

Nguyên nhân nảy sinh ra những thái độ chủ quan đó là do đã từng có một thời gian xuất hiện không ít những người bán hàng như vậy. Những người làm sales chuyên nghiệp gọi những người này là “con sâu làm rầu nồi canh”. Trên thực tế, ngày nay, nghề sales đang thu hút rất nhiều bạn trẻ năng động muốn thử sức với lĩnh vực kinh doanh buôn bán đầy tiềm năng.

Không ít người trong chúng ta luôn nghĩ, việc trở thành một salesman giỏi thực sự là một viễn cảnh xa vời, đặc biệt khi bạn không có kinh nghiệm trong lĩnh vực này. Trái ngược với suy nghĩ ấy, trong chia sẻ của mình, những người kỳ cựu trong nghề lại có một viễn cảnh rộng mở cho bạn, nếu bạn thực sự thích làm sales.

Thị trường rộng mở cho phép KH có rất nhiều sự lựa chọn cùng một dòng sản phầm (SP) cho nhu cầu của mình. Nhân viên sales chính là một cầu nối liên kết giữa KH với SP của công ty mình. Ngoài khoản thu nhập cố định ra, phần trăm hoa hồng nhận được sau mỗi chữ kí của khách hàng sẽ đem đến cho seller một cuộc sống khá sung túc.

Được đánh giá là một trong những nghề năng động nhất hiện nay, sales thu hút không ít bạn trẻ, trong đó có không ít là giới sinh viên ngay từ khi còn đi học hay mới ra trường. Tùy vào từng công ty với những sản phẩm đặc thù mà yêu cầu có khác nhau cho các ứng viên. Tuy nhiên, nói chung thì điều kiện không quá cao, cơ bản là khả năng giao tiếp mềm dẻo, năng động, linh hoạt. Môi trường làm việc của nghề sales cũng rất sôi động vì sự cạnh tranh giữa các seller luôn luôn tồn tại. Họ cạnh tranh nhau bằng uy tín, năng lực số lượng đối tác tìm được cũng như khối lượng hàng hóa bán ra.

Salesman - Anh là ai?

Trong marketing, lực lượng bán hàng được xem là một công cụ truyền thông cá thể hiệu quả. Người bán hàng không chỉ truyền thông điệp đến KH về lợi ích và tính ưu việt của SP mà còn thu nhận lại phản hồi của KH về SP đó cho công ty. Điều này làm cho nhân viên bán hàng trở thành một công cụ truyền thông hữu hiệu nhất trong tất cả các công cụ truyền thông.

Nhân viên bán hàng là chiếc cầu nối giữa KH và doanh nghiệp. Người làm sales vừa phải bảo đảm lợi ích của công ty mình: bán được SP với đúng giá mang lại lợi nhuận, vừa phải chăm sóc quyền lợi của KH: mua được SP ở mức giá phải chăng, giúp họ sử dụng SP của mình một cách hiệu quả nhất và mang lại lợi ích cao nhất cho KH.

Công việc của một salesman:

- Tìm kiếm đối tác, thiết lập quan hệ với KH, đàm phán ký kết hợp đồng kinh tế, thực hiện các chiến lược phát triển kinh doanh, marketing của ban lãnh đạo, báo cáo số lượng, phản hồi từ KH và tình hình kinh doanh.

- Lập và triển khai kế hoạch bán hàng, đốc thúc các bộ phận thực hiện theo đúng tiến độ đã cam kết.

- Cung cấp thông tin SP, khuyến mãi, và giá cả qua việc xác định các yêu cầu KH; tư vấn cho KH trong việc tìm địa điểm, ngân sách, tiến độ, chất lượng phù hợp với nhu cầu sử dụng và lựa chọn phương án tối ưu.

- Liên lạc thường xuyên, thuyết trình phương án, theo đuổi và thuyết phục KH ký hợp đồng.

- Phát triển và duy trì mối quan hệ tốt đẹp, bền vững với KH, chủ động tìm kiếm nguồn KH mới...

Những tố chất cần có của 1 saleman

- Khả năng giao tiếp và đàm phán tốt là những tố chất không thể thiếu của một nhân viên sales giỏi. Đặc biệt, trong kinh doanh SP vô hình như ngành dịch vụ, khi tạo dựng được mối quan hệ tốt với KH, bạn đã đạt được 80% cơ hội thành công. Vì thế kỹ năng mềm (kỹ năng lắng nghe, nắm bắt tâm lý KH, khả năng nói trước công chúng...) là một trong những yếu tố quan trọng nhất. (tạo link ở chữ tui tô vàng đó)

- Phải có kiến thức chuyên sâu về SP để "đụng đâu biết đấy" chứ không ú ớ khi KH thắc mắc. Phải làm cho SP của mình được đối tượng thấy nhiều ưu điểm so với các SP cùng loại khác. Đây là một yếu tố rất quan trọng vì chỉ khi bạn hiểu bạn đang bán cái gì thi bạn mới bán được nó.

- Có vốn hiểu biết sâu rộng: Người làm sales không nên chỉ là một nhân viên kinh doanh thuần túy vì họ cần có khả năng tư vấn cho KH, họ phải biết cách nói như thế nào để tăng khả năng thuyết phục người nghe. Vì vậy, không những phải trau dồi hiểu biết về SP, dịch vụ của công ty, họ còn phải cập nhật kiến thức về kinh tế, văn hóa, xã hội và cả nghệ thuật nữa. Ví dụ, để thắt chặt mối quan hệ với KH, nhân viên sales nên biết trò chuyện với KH về đề tài họ quan tâm, chắn chắn họ sẽ có nhiều thiện cảm tốt dành cho bạn. Và “9 người thì 10 ý”, vì vậy bạn nên chuẩn bị cho mình kiến thức ở nhiều lĩnh vực để có thể nói chuyện trong nhiều đề tài khác nhau mà KH quan tâm. Chính vì vậy, có thể nói rằng, nghề sales như một công việc đi kết bạn, đi chia sẻ những điều tốt nhất cho khách hàng của mình.

- Linh hoạt để nắm bắt nhu cầu của KH nhằm đáng ứng đúng cái mà họ đang cần. Năng động để hiểu tâm lý, khéo léo hướng KH lựa chọn SP của mình. Công đoạn từ tìm kiếm KH đến việc KH lựa chọn SP trải qua rất nhiều giai đoạn và khâu chuẩn bị. Bạn phải luôn bám sát tâm lý của KH để có thể phục vụ KH kịp thời.

- Nhân viên sales thường xuyên chịu áp lực về doanh số, áp lực từ KH… Một thực tế đầy thách thức đối với nhân viên sales là họ phải chứng tỏ được khả năng của mình thông qua kết quả kinh doanh đạt được. Vì vậy nghề sales đòi hỏi nhân viên phải có khả năng chịu đựng áp lực cao và tinh thần thép để vượt qua những thách thức đó. Họ còn phải linh hoạt để thích nghi với nhiều thay đổi và tìm ra giải pháp thích hợp cho từng vấn đề.

- Nhân viên sales là người có bản lĩnh cao. Họ luôn phải đối đầu với những cái lắc đầu, những lời từ chối và đôi khi là thái độ thiếu thiện cảm. Trong 10 lần chào hàng thì có lẽ chỉ có 1 lần KH đồng ý. Nếu là những người mới vào nghề thì thật khó khăn khi phải đương đầu với những lời từ chối ấy. Tuy nhiên, salesman chuyên nghiệp là người kiên trì, đôi khi là lì lợm và có bản lĩnh cao nên họ có thể vượt qua những sự từ chối đó.

- Mặt khác, công việc bán hàng cũng là một nghệ thuật nên mỗi seller cũng phải có tư chất riêng thì mới đem lại kết quả mong muốn. Ví dụ, vẻ bề ngoài của seller cũng là một trong những nhân tố giúp họ có được hợp đồng, thế nên, các seller thường "tút" lại ngoại hình sao cho "pro" một chút, đủ để họ tự tin, năng động trước những KH khó tính.

Học nghề sales ở đâu?

Hiện nay, có rất nhiều địa chỉ và các khóa học đào tạo, nâng cao kĩ năng bán hàng chuyên nghiệp tại các trung tâm như:

- Ở Hà Nội: Language Link Việt Nam - Corporate Link, Trung tâm Đào tạo Quản trị Kinh doanh Inpro, Công ty GK Corporation - Vietnam Learning...

- Ở TP.HCM: Trung tâm Giáo dục và Đào tạo StudyLink International, K.A.S Professional Sales Training, Thư viện Chuyên khảo Tiếp thị và Quảng cáo - VietNam Marcom, Trường Quản trị Tiên Phong (PSM), Học viện Giám đốc - Trường Doanh nhân PACE...

Bên cạnh đó, các bạn cũng nên tìm đọc các cuốn sách của những người thành công trong lĩnh vực này viết như: Kinh thánh về Nghệ thuật Bán hàng của Jeffrey Gitomer, Để trở thành người bán hàng xuất sắc của Jeffrey J. Fox, 100 ý tưởng bán hàng hay nhất mọi thời đại của Ken Langdon, Bán hàng tức thì của Cyril Charney, Người bán hàng một phút của Spencer Jonhson…
(Nguồn bài viết: www.hieuhoc.com)

Những kỹ năng vàng cho Sales

Khi tuyển người vào vị trí nhân viên sales (nhân viên kinh doanh), hay cao hơn là quản lý sales, nhà tuyển dụng cần ở ứng viên những kỹ năng gì?
Dưới đây là những kỹ năng vàng mà các nhà tuyển dụng hàng đầu mong muốn ở người làm sales:
Khả năng giao tiếp và đàm phán tốt
Là những tố chất không thể thiếu của một nhân viên sales giỏi. Bằng khả năng giao tiếp, thuyết phục và đàm phán của mình, bạn có thể tạo dựng nên các mối quan hệ tốt với những khách hành tiềm năng hay các đối tác kinh doanh, các đại lý kinh doanh… Khả năng giao tiếp này được thể hiện ở việc bạn có thể giao tiếp tốt thông qua nhiều hình thức như gặp mặt trực tiếp, email, thư tay hay điện thoại. Một khi đã tạo dựng được mối quan hệ tốt với khách hàng thì bạn đã đạt được 80% cơ hội thành công. Bởi vậy, bạn hãy trau dồi trả năng giao tiếp, thuyết trình của mình ngay từ bây giờ bằng cách tập nói nhiều hơn với bạn bè, gia đình, đồng nghiệp hay tham gia một khóa học giao tiếp bài bản.
Linh hoạt, nhạy bén
Để nắm bắt nhu cầu của khách hàng nhằm đáng ứng đúng cái mà họ đang cần. Năng động để hiểu tâm lý, khéo léo hướng khách hàng lựa chọn sản phẩm của mình. Công đoạn từ tìm kiếm khách hàng đến việc khách hàng lựa chọn sản phẩm trải qua rất nhiều giai đoạn và khâu chuẩn bị. Vì vậy, bạn phải luôn bám sát tâm lý của khách hàng để có thể phục vụ họ kịp thời.
Phải có kiến thức chuyên sâu về sản phẩm mình bán
Để “đụng đâu biết đấy” chứ không ú ớ, quên quên nhớ nhớ kiểu “Hình như sản phẩm này có công dụng là…” khi khách hàng thắc mắc. Phải làm cho sản phẩm của mình được đối tượng thấy nhiều ưu điểm so với các sản phẩm cùng loại khác. Đây là một yếu tố rất quan trọng vì chỉ khi bạn hiểu bạn đang bán cái gì thi bạn mới bán được nó.
Có vốn hiểu biết sâu rộng
Người làm sales không nên chỉ là một nhân viên kinh doanh thuần túy vì họ cần có khả năng tư vấn cho khách hàng, họ phải biết cách nói như thế nào để tăng khả năng thuyết phục người nghe. Vì vậy, họ cần phải có kiến thức về kinh tế, văn hóa, xã hội và cả nghệ thuật nữa để có thể nói chuyện được với nhiều người với những sở thích, mối quan tâm khác nhau. Chính vì vậy, có thể nói rằng, nghề sales như một công việc đi kết bạn, đi chia sẻ những điều tốt nhất cho khách hàng của mình.
Nhân viên sales thường xuyên chịu áp lực về doanh số và từ phía khách hàng
Một thực tế đầy thách thức đối với nhân viên sales là họ phải chứng tỏ được khả năng của mình thông qua kết quả kinh doanh đạt được. Vì vậy nghề sales đòi hỏi nhân viên phải có khả năng chịu đựng áp lực cao và tinh thần thép để vượt qua những thách thức đó. Họ còn phải linh hoạt để thích nghi với nhiều thay đổi và tìm ra giải pháp thích hợp cho từng vấn đề.
Nhân viên sales là người có bản lĩnh cao
Họ luôn phải đối đầu với những cái lắc đầu, những lời từ chối và đôi khi là thái độ thiếu thiện cảm. Để có thể có được một lần khách hàng đồng ý thì họ phải mất 10, 20 hoặc có thể nhiều hơn nữa những lần chào hàng. Nếu bạn là người mới vào nghề thì thật khó khăn cho bạn khi phải đương đầu với những lời từ chối ấy. Tuy nhiên, salesman chuyên nghiệp là người kiên trì, đôi khi là lì lợm và có bản lĩnh cao nên họ có thể vượt qua những sự từ chối đó. Bạn hãy đếm những lần khách hàng gật đầu với bạn, còn những lần từ chối thì hãy quên nhanh đi và coi rằng đó là những trở ngại mình cần phải vượt qua để đạt được sự thành công lớn hơn.
Luôn giữ nụ cười trên môi và bề ngoài chỉn chu
Bạn luôn cởi mở, tươi cười thì khách hàng tiềm năng của bạn mới có hứng thú nói chuyện với bạn chứ chưa phải nói đến chuyện họ đồng ý mua hay hợp tác với bạn thì còn đòi hỏi cao hơn. Vẻ bề ngoài gọn gàng, gương mặt sáng sủa, đầu tóc gọn gàng, quần áo hợp thời, lịch sự vừa giúp người làm sales tự tin hơn vừa cho khách hàng thấy vẻ chuyên nghiệp, lịch sự của họ.

Bên cạnh đó, người làm sales cần phải có thêm những nhân tố quan trọng sau:
  • Khả năng giao tiếp bằng tiếng Anh.
  • Sử dụng thành thạo các ứng dụng văn phòng như: Word, Excel, PowerPoint, Outlook và Internet.
  • Hiểu biết về internet và website, quảng cáo trực tuyến.
  • Phối hợp trong nhóm kinh doanh tốt.
Trên đây là những điều kiện chung cho nghề sales. Nếu bạn muốn đạt được đến vị trí quản lý sales (giám sát bán hàng, trưởng phòng kinh doanh, giám đốc kinh doanh) thì không những phải hoàn thiện các điều kiện trên kia mà các bạn còn cần phải có khả năng quản lý, phối hợp các nhân viên sales.


Nguồn bài viết: www.saga.vn

14/9/09

Học kinh doanh từ "Bố già Corleone"

Bộ phim Bố Già (the Godfather) đạt giải thưởng Academy năm 1972, dựa trên tiểu thuyết cùng tên của Mario Fuzo đã để lại ấn tượng mạnh mẽ cho bất cứ ai từng xem qua. Don Vito Corleone (Marlon Brando thủ vai) là một ông trùm đầy thế lực trong xã hội, điều hành việc kinh doanh gia đình với sự trợ giúp của những người con và hầu cận thân tín. Những bài học dưới góc độ kinh doanh từ Don Corleone mang lại nhiều gợi ý đáng suy ngẫm cho những ai đang và sẽ tham gia vào hoạt động kinh doanh một cách nghiêm túc.

Không bao giờ vô ơn khi được giúp đỡ

Henry Ford có lần đã nói: "Sự chính trực rất quan trọng trong thành công kinh doanh - một khi bạn gian dối, lúc nào bạn cũng phải gian dối." Ngày nay uy tính đối với một doanh nhân là tất cả. Khi một người nào đó giúp bạn, đứng về phía bạn, hãy biết ơn họ. Bạn nợ anh ta, cho dù người đó có nói ra hay không. Nếu bạn tỏ ra là một người vô ơn, những người khác sẽ chú ý điều đó. Họ biết rằng sẽ chẳng hay ho gì khi giúp đỡ hay làm ăn với bạn, mà biết đâu lại trở thành một nạn nhân khác. Hãy chú ý.

Đi theo tình bạn, đừng với những đồng đôla

Kinh doanh - tất cả là những mối quan hệ. Một điều thực tế là nếu anh có tất cả tiền trên thế giới mà không có ai chia sẻ niềm vui cùng thì cũng chẳng hay ho gì. Đó là lý do vì sao nhiều cuộc làm ăn lớn diễn ra trên bàn ăn, quán bar nghi ngút ngói, hay trên sân golf. Phong cách làm ăn này cũng cho thấy: dù có một gã khác chào giá hời hơn, bạn vẫn muốn làm ăn với những người quen biết, tin tưởng, và đã có những quãng thời gian thú vị cùng nhau.


Hãy chú ý sau lưng

Bất cứ thứ gì, và ở bất cứ đâu, khi mà những nguồn lực là hữu hạn, sẽ luôn có những người hứa hẹn một đằng làm một nẻo. Nấc thang danh vọng được leo lên trên đôi lưng của những kẻ khác. Hãy biết rõ đâu là bạn và kẻ thù, đừng để mình rơi vào tình trạng khó khăn có thể gây thiệt hại đáng tiếc.


Đừng bàn chuyện làm ăn trên bàn ăn gia đình

Một điều quan trọng mà những gia đình mafia lâu đời luôn tuân theo: hãy để gia đình có những khoảnh khắc thư giãn trong thời gian này. Nhiều cuộc nghiên cứu đã tìm ra ảnh hưởng tâm lý xấu đối với những đứa trẻ khi chúng nghe cha mẹ bàn chuyện làm ăn. Bọn trẻ sẽ cảm thấy lo lắng về tương lai, nghĩ rằng tiền bạc là thứ duy nhất có giá trị trong cuộc sống, hoặc giảm đi niềm vui được trò chuyện cùng người thân gia đình. Vậy nên hãy giữ công việc nằm lại ở văn phòng.


Không có chỗ cho chuyện cá nhân

Nghe có vẻ kỳ lạ so với bài học thứ hai, tuy nhiên bài học này tập trung vào cách bạn đưa ra những quyết định. Nếu bạn leo lên được một vị trí cao hơn, tốt hơn hết là bạn thực sự có khả năng như vậy, chứ không có nghĩa là bạn có mối quan hệ thân thiết. Nếu khách hàng thân thiết của bạn bỏ đi, và bạn không làm gì sai cả, hãy cảm ơn anh ta vì cả hai đã có một thời gian tốt đẹp với nhau, và tiếp tục tiến về phía trước - đây không phải là chuyện cá nhân, và nó lại càng không đáng mất thời gian để buồn khổ vì điều đó. Tương tự, nếu như bạn phải đưa ra quyết định, cần chắc chắn rằng mình đã tách biệt ra khỏi nó hoàn toàn về mặt cảm xúc. Nhất định nó phải hoàn toàn mang ý nghĩa của việc kinh doanh mà thôi.
(Nguồn: doanhnhan360.com)

10/7/09

Chuyện hai con thằn lằn

Họ viết rằng “This is a true story that happened in Japan” (Chuyện có thật xảy ra tại Nhật Bản):

Để trùng tu lại ngôi nhà đang ở, một người Nhật Bản nọ đã phải tháo hết các bức tường của căn nhà ấy. Thông thường giữa những bức tường gỗ của nhà tại Nhật đều có một khoảng trống nhỏ. Trong khi hạ một bức tường xuống, ông ta nhìn thấy có một con thằn lằn bị kẹt trong đó vì một chiếc đinh từ ngoài đóng vào đã giữ một chân của nó dính chặt vào tường. Nhìn thấy cảnh tượng đó, người ấy rất thương tâm đồng thời cũng rất tò mò . Khi ông xem xét lại chiếc đinh thì ông khám phá ra rằng nó đã được đóng vào đó từ 10 năm trước khi ngôi nhà được xây.

Trong cái khung hẹp tối đen của vách tường, con thằn lằn đã sống sót trong hoàn cảnh đó suốt 10 năm trời không hề xê dịch một bước nào vì chân của nó đã bị đóng dính chặt vào vách gỗ! Ông thắc mắc làm cách nào nó có thể sinh tồn trong ngần ấy năm vì đây là một chuyện không thể nào xảy ra được và không thể tin được.

Thế là ông ngưng công việc đang làm, ngồi yên quan sát con thằn lằn để biết nó làm gì và làm thế nào để có cái ăn. Một lát sau, không biết từ đâu một con thằn lằn khác xuất hiện miệng ngậm thức ăn bò đến cạnh con thằn lằn bị nạn …

À ra thế! Ông ta cảm thấy thật bất ngờ và cảm động vô cùng. Một con thằn lằn khác đã “tiếp tế” cho con thằn lằn bị nạn trong suốt 10 năm! Nghĩa cử ấy cao cả và đẹp biết bao! Một tình thương to lớn đã xảy ra trong thế giới một loài sinh vật nhỏ nhoi. Tình yêu, tình thương đã làm nên những phép lạ! Một con thằn lằn bé nhỏ đã kiên nhẫn nuôi sống bạn mình ròng rã 10 năm không bỏ cuộc chính nhờ tình yêu thương đồng loại của nó.

From Le thy 'blog

2/7/09

Nghệ thuật thương thuyết: Biết người, biết ta và câu chuyện của thằng Bờm

Đọc lại bài thơ dân gian “Thằng Bờm” và luận bàn về nghệ thuật thương thuyết.

Tôi đã từng dẫn đoàn đi thương thuyết, cũng như đã được dự những cuộc thương thuyết hào hứng hồi còn là kỹ sư trẻ tuổi. 40 năm làm việc rong ruổi khắp năm châu, tôi đúc kết cho mình một bài học: những cuộc thương thuyết thành công mỹ mãn là khi đôi bên có những nhà lãnh đạo sắc sảo áp dụng những chiến thuật đơn giản, ngồi vào bàn đàm phán với lòng chân thật nhất và biết rõ “phe mình” muốn gì, “phe trước mặt” muốn gì.
Cả hai bên đều hiểu được lý do tại sao cùng ngồi lại với nhau, dù “đi guốc trong bụng nhau” vẫn giúp nhau đạt đến mục đích tối hậu.
Tất nhiên, tôi không phủ nhận trên thương trường đã có những cuộc đàm phán thành công nhờ mánh khóe, chiến thuật lắt léo, nghĩ một đằng nói một nẻo… Nhưng kinh nghiệm cho thấy những cuộc đàm phán trong tinh thần dối trá nhau thường kéo dài vô ích, và hai bên khó đi đường dài cùng nhau.
Trong những lớp cao học quy hoạch vùng và kinh tế đô thị mà tôi dạy từ bốn năm nay tại trường Đại học Kiến trúc TPHCM, tôi thường nói về chuyện thằng Bờm để tô điểm thêm cho nghệ thuật thương thuyết. Tôi dạy không chán về thằng Bờm, vì càng dạy càng thấy phải học nhiều nơi thằng bé chất phác của văn học dân gian. Trước khi bàn tiếp về nghệ thuật thương thuyết, hãy đọc lại mấy câu thơ rất quen thuộc:

Thằng Bờm có cái quạt mo
Phú ông xin đổi ba bò chín trâu
Bờm rằng Bờm chẳng lấy trâu
Phú ông xin đổi một xâu cá mè
Bờm rằng Bờm chẳng lấy mè
Phú ông xin đổi một bè gỗ lim
Bờm rằng Bờm chẳng lấy lim
Phú ông xin đổi con chim đồi mồi
Bờm rằng Bờm chẳng lấy mồi
Phú ông xin đổi nắm xôi Bờm cười

Chỉ vỏn vẹn 10 câu thơ, nhưng lại có nhiều điều làm cho ta ngẫm nghĩ.
Câu đầu tiên đã đặt vấn đề một cách tuyệt vời! Thằng Bờm có cái quạt mo, nó có vật để thương thuyết! Bạn cho là quá đơn giản ư? Không đâu. Thằng Bờm tượng trưng cho một phe, và biết mình có gì. Suốt cuộc đời đi đàm phán, đã nhiều lần tôi chứng kiến cảnh phe bên kia ngồi vào bàn đàm phán nhưng không biết đích xác họ cần bàn về cái gì!
Đôi khi tôi ngồi trước mặt một đoàn gồm năm, sáu bộ ngành, mỗi bộ có một vật thương thuyết khác nhau trong ý nghĩ của họ, mỗi bộ muốn một giá khác nhau, một công nghệ khác nhau, một thời biểu giao hàng riêng biệt. Vậy thử hỏi người bán hàng trước mặt làm sao đàm phán: bán cái gì, bán cho ai?
Rồi khi đàm phán tạm gọi là xong, đến khi trả tiền phải gọi đến bộ tài chính, lúc đó mới ngã ngửa ra là không có tiền, hoặc phải tài trợ kiểu này kiểu nọ mới được! Trong câu thơ đầu tiên, “quạt” tượng trưng cho vật sẽ trao đổi, rất rõ ràng. “Mo” tượng trưng cho công nghệ đích xác sẽ được mua!
Đến câu: “Phú ông xin đổi…” lại còn tuyệt vời hơn! Các bạn chắc không mường tượng được quyền thế của một phú ông ngày xưa. Vậy mà ông ấy không đòi, không muốn, không bắt, không trịch thượng hoặc dùng quyền thế, mà lại xin đổi. Phải coi đây là một cử chỉ có tính cách nể nang. Khi bạn thương thuyết với ai, bạn nhớ phải kính trọng đối phương, bằng không sẽ thất bại. Ôi bài học quý giá! Tôi nhớ cứ mỗi lần thương thuyết tại những quốc gia có nền văn hóa không cao, những người ngồi trước mặt thường cho tôi cảm tưởng họ chỉ muốn dùng quyền thế, súng ống, hoặc sự hối lộ bừa bãi để sớm đạt kết quả.
Phú ông tinh vi lắm, muốn đánh đổi. Việc đổi là nguyên tắc căn bản của một cuộc thương thuyết: không bên nào có thể cướp của bên nào cả, vì không có bên nào dại bạn ạ. Thằng Bờm cũng như tất cả mọi người, không dại đâu! Vậy nếu không lấn áp, thì làm cách nào để đi tới kết quả?
Phú ông rất sắc sảo khi bắt đầu rà soát, tiếng Anh gọi là “scan”. Ông hỏi Bờm có thích trâu bò là súc vật đồng áng, cá mè là lương thực, gỗ lim là vật tượng trưng cho xây cất, chim đồi mồi tượng trưng cho một tác phẩm nghệ thuật. Nhưng Bờm cũng chẳng kém! Khi nghe thấy “3 bò 9 trâu”, Bờm không phản ứng, cũng chẳng đòi 6 bò 12 trâu! Bờm hiểu đó là một cuộc rà soát về thực thể của vật đánh đổi! Sự sắc sảo đến không ngờ!
Rồi đến khi nghe thấy xôi, Bờm trúng ý, Bờm cười! Một cuộc thương thuyết phải kết thúc trong sự vui vẻ, đôi bên đều thấy có lợi, tiếng anh gọi là “win - win”. Hơn thế nữa, bất thình lình đang nói chuyện số lượng 3 bò 9 trâu, một xâu cá mè, một bè gỗ lim… nhưng rồi chỉ cần một nắm xôi…Thằng Bờm dạy cho ta bài học đừng đòi hỏi quá nhiều, nên tìm số lượng tương đương, nếu có lãi thì cũng nên nhẹ tay thôi. Chúng ta phải nhìn nhận trong cả cuộc thương thuyết, nắm xôi và cái quạt mo là hai vật tương đương giá trị… Giữ lòng người, không ác tâm mới là thượng sách. Cũng vì vậy mà có sự tươi cười nhẹ nhàng, đôi khi chất phác để đi tới kết quả.
Chắc chắn Bờm và phú ông đã trở thành hai người bạn, dù có sự chênh lệch xã hội giữa hai người. Người ta mường tượng được rằng phú ông sẽ nói: “Bờm ơi, nếu còn cái quạt mo nào nữa thì lại gọi cho ông nhé!”. Còn Bờm thì trả lời: “Còn xôi thì còn quạt mo, còn Bờm cười, phú ông ạ!”.
Tạm gọi thế là tri kỷ!
Trong suốt cuộc đời thương thuyết, tôi đã có nhiều kỷ niệm tốt với đối thủ và chúng tôi trở thành bạn tri kỷ, trong đó có những người bạn Thái Lan, Indonesia, Hà Lan, Chile... Ngược lại, tôi cũng xin thú nhận đã ôm ấp trong lòng những mối sầu thương thuyết, còn rỉ máu, trong đó có một nước không xa chúng ta quá.
Đơn giản vậy đó, thương thuyết phải chất phác như những gì ta vừa bàn luận, bình dị như dân gian, khôn ngoan như “dại khôn” chứ không nhất thiết phải “khôn dại”, trường hợp mà chúng ta gặp rất nhiều chung quanh chúng ta.

GS Phan Văn Trường
Cố vấn Chính phủ Cộng hòa Pháp về thương mại quốc tế; Giáo sư quy hoạch và kinh tế phát triển Đô thị trường Đại học Kiến trúc TPHCM; Cố vấn hội đồng quản trị Công ty Hòa Bình; nguyên Chủ tịch Alstom châu Á (1986 - 1997); nguyên Chủ tịch Lyonnaise des Eaux Việt Nam và Đông Nam Á (1997 - 2005).
Nguồn veer.vn

26/6/09

Khẩn cấp & quan trọng

Câu chuyện này là của Ông Hoàng Minh Châu, cựu phó tổng Giám đốc tập đoàn FPT

Tôi có anh bạn là giám đốc một công ty tư nhân. Anh điều hành công ty khá trơn tru, nên có nhiều thời gian giao du đến mức nhiều người tưởng anh thuộc loại vô công rồi nghề. Thỉng thoảng anh rủ tôi đi uống bia. Và nếu đã hẹn trước thì rất khó từ chối được anh.

Chẳng hạn, có lần chúng tôi đã hẹn đi uống bia, nhưng đến phút cuối tôi nói không đi được vì mắc họp. Anh hỏi:

- Cậu có chủ trì cuộc họp không?

- Không. Người khác chủ trì - Tôi trả lời.

- Tưởng gì! Vậy cậu không họp có chết ai đâu. Đi.

Một lần khác, chúng tôi lại hẹn nhau đi ăn trưa. Tới phút chót, tôi lại bận một cuộc họp. Rút kinh nghiệm lần trước, tôi nói rằng mình chủ trì cuộc họp. Anh nói:

- Cậu chủ trì thì có thể hoãn cuộc họp đến ngày mai rồi.

- Không được, việc này rất khẩn cấp - Tôi nói.

- Vậy cậu giao cho phó của cậu chủ trì đi.

- Không được, việc này rất quan trọng.

Vậy là anh nổi nóng lên:

- Chắc chắn cậu là một nhà quản lý tồi. Nếu là việc quan trọng thì cậu phải nghĩ tới từ lâu rồi, chứ sao để nước đến chân mới lo. Trừ những chuyện không thể dự đoán như động đất hay cháy nhà, không có việc gì khẩn cấp mà quan trọng cả. Làm lãnh đạo mà suốt ngày lo chữa cháy như cậu thì chán quá.

Rồi anh phán một câu xanh rờn: "Đặc trưng lớn nhất của những lãnh đạo kém là họ luôn có rất nhiều việc vừa quan trọng vừa khẩn cấp".

Nghe anh chửi cũng tức thật, nhưng tôi học được một bài học bổ ích về quản lý: những việc quan trọng thì phải lo từ sớm, đừng chờ đến trạng thái "khẩn cấp" rồi mới lao vào giải quyết.


Tên ăn mày có học vấn MBA

Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Gucci ra khỏi Tràng Tiền Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học MBA ở trường.

Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.




- Xin anh… cho tôi ít tiền đi! - Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.

Ăn mày rất thích kể lể.
- Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Gucci ở Plaza chắc chắn nhiều tiền…
- Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! - Tôi ngạc nhiên.
- Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học! - Ông ta bắt đầu mở máy.
Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:
- Thế nào là ăn mày một cách khoa học?
Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.
Ông ta giảng giải:
- Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoán chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.
Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.
- Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng…
- …???
- Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng. Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.

Ông ta lấy giọng nói tiếp:


- Ở khu Tràng Tiền Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian đểtìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ.
- Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? - Tôi căn vặn.
- Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!
- Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?
- Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.
- Hả? Nhiều vậy sao?
Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:
- Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn.
Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.

Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.

- Ông nói tiếp đi! - Tôi hào hứng.
- Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót mỹ phẩm, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?
Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.
- Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh.
Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.

Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.


- Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả!

Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này.

- Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không?
Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: "Hồng ơi, anh yêu em", gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối.
Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hình xin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều.

Trời, tôi phục tay ăn mày này quá!

- Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.

Quá chuẩn!

- Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại. Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.
- Ối ông cũng có vợ con?
- Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng Vietinbank mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.

Tôi buột miệng:

- Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không?
Nguồn bài viết: tắc kè hoa' blog

Tin tức Online